Kiều nữ quán bar Sài Gòn nhiễm AIDS

Trở thành kiều nữ quán bar khi 17 tuổi, Dương cưới được đại gia người Philippines nưng khi phát hiện cô đốt đời theo "nàng tiên nâu", đại gia lập tức dứt nghĩa vợ chồng, hiện ở tuổi 30, Dương đang đối mặt với cái chết vì căn bệnh thế kỷ.


Đang điều trị bệnh AIDS giai đoạn cuối ở bệnh viện Nhân Ái (thôn Cây Da, xã Phú Văn, huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước), nữ bệnh nhân Nguyễn Thị Thùy Dương (ngụ Q.Tân Bình, TP.HCM) đang cố trang điểm vớt vát lại ít nhan sắc còn lại của tuổi thanh xuân.

 Tấm hình chụp ở thời con gái của kiều nữ Dương.

 Bài viết: http://news.zing.vn/Thoi-hoang-kim-cua-kieu-nu-quan-bar-Sai-Gon-bi-AIDS-post374294.html

Nguồn Zing News
Tấm hình chụp ở thời con gái của kiều nữ Dương.

 Bài viết: http://news.zing.vn/Thoi-hoang-kim-cua-kieu-nu-quan-bar-Sai-Gon-bi-AIDS-post374294.html

Nguồn Zing News
Kiều nữ Dương thời 'hoàng kim'

 Tấm hình chụp ở thời con gái của kiều nữ Dương. Bài viết: http://news.zing.vn/Thoi-hoang-kim-cua-kieu-nu-quan-bar-Sai-Gon-bi-AIDS-post374294.html Nguồn Zing News Tấm hình chụp ở thời con gái của kiều nữ Dương. Bài viết: http://news.zing.vn/Thoi-hoang-kim-cua-kieu-nu-quan-bar-Sai-Gon-bi-AIDS-post374294.html Nguồn Zing News Kiều nữ Dương thời 'hoàng kim'

“Không trang điểm nhìn tôi như bà già ấy”, Dương than thở. Lật lại từng tấm hình cũ, cô khoe: “Chị nhìn hình tôi mà xem, ngày xưa da thịt căng tròn tràn đầy sức sống. Ước gì…”. Rồi giọng chùng xuống, Dương bắt đầu nhớ lại những ký ức về một thời trẻ trung, tươi đẹp, "hoành tráng" của mình.


Cô sinh ra trong một gia đình có 5 chị em gái, nhưng mỗi người có một người cha khác nhau. Không được cha mẹ đùm bọc, 10 tuổi Dương phải tự lăn vào đời kiếm sống. Bước vào tuổi dậy thì, nhờ có chút nhan sắc, cô xin vào làm phục vụ trong quán cà phê. Lớn thêm chút nữa, được bạn bè giới thiệu, Dương bước vào “thiên đường” của dân chơi ở quán bar, vũ trường.

Để đủ “tầm” sánh bước bên các đại gia, hàng đêm Dương được ông chủ cho vay tiền để "nâng cấp" nhan sắc. Lúc đầu Dương nghĩ đời mình gặp may nhưng càng lún sâu vào cô mới nhận ra các ông chủ đang làm giàu trên thân xác của mình.

“Quăng vào mặt mình 10 triệu họ phải thu về gấp 5 - 6 lần. Để có tiền trả cho chủ, các kiều nữ trong bar phải biết moi tiền của khách. Phải thuyết phục làm sao khách chịu “chơi” mở các loại rượu đắt tiền. Sau đó phải "nốc" cho nhanh hết rồi khiêu khích, thách thức khách mở chai thứ 2, thứ 3.

Làm sao để tới khi tàn cuộc chơi, hóa đơn vượt lên con số 10 triệu thì chủ thưởng cho 10%. Ở thời điểm năm 1996, tính ra mỗi đêm tôi kiếm được 50 - 60 USD”, Dương nhớ lại.


Bán thân xác kiếm được nhiều tiền nhưng vẫn không đủ để trả tiền vay mượn, cứ thế lãi mẹ đẻ lãi con, phận kiều nữ coi đó món nợ đời (trả cả đời không hết) nên rất khó rút chân ra khỏi đám “bùn lầy”.

Không chỉ bán thân xác làm giàu cho chủ bằng các loại rượu mạnh mà mỗi khi có “hàng”, cô nào cũng phải dụ khách chơi “kẹo” (hồng phiến, thuốc lắc). Nếu không làm theo lời quản lý thì bị bảo kê đánh bầm dập.

Cũng nhờ ở chốn “thiên đường” ăn chơi ấy, Dương đã gặp được chồng - một người Philippines giàu có. Cánh cửa hạnh phúc bắt đầu hé sáng khi cô cũng bước lên xe hoa như bao người. Chồng thuê cho Dương một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố. Rồi cô mang thai.

Nhưng sau vài tháng chung sống, chồng phát hiện Dương nghiện ma túy. Không chấp nhận được điều đó, sau khi sinh con, anh bắt cô đi cai nghiện. Nghe lời chồng, cô đến trường cai nghiện. 2 đứa con sinh đôi một tay do anh chăm sóc. Trong thời gian cô ở trường cai nghiện thì anh mang 2 con về nước, thi thoảng mới qua thăm. Sau đó anh ta không qua nữa và 2 con của cô cũng không biết mặt mẹ.

Cai nghiện xong cô quay về với mong ước làm lại cuộc đời. Nhưng trớ trêu thay là cô không xin được việc làm có thu nhập ổn định để nuôi con (cô còn 1 đứa con trai với người khác), quay trở lại vũ trường xin việc thì quản lý chê “gái già”.

"Ở thế đường cùng, tôi đi bán dâm. Cứ 5h sáng thì ra vỉa hè, công viên ngồi đón khách. Ngày nào nhiều thì cũng đi được 3 "dù" (3 lượt đi khách), trung bình mỗi dù cũng được 300.000 - 400.000 đồng, trừ tiền thuê phòng 40.000 đồng thì còn dư gần 1 triệu đồng. Đứng đường đón khách được một thời gian tôi bị bị bắt vào trung tâm phục hồi nhân phẩm. Vào trong này tôi mới biết mình bị nhiễm HIV", Dương kể.

Đang điều trị bệnh AIDS giai đoạn cuối với thân xác tàn tạ nên ngày nào Dương cũng trang điểm để vớt vát lại chút nhan sắc, níu kéo tuổi thanh xuân.


Ngân ngấn nước mắt, kiều nữ một thời ở Sài Gòn tâm sự tiếp: "Bây giờ đã là giai đoạn cuối rồi, không biết sống được bao lâu nữa. Chỉ thương cho đứa con trai 8 tuổi đang bị tâm thần do trong lúc mang thai tôi hít ma túy đá quá nhiều. Giờ tôi nằm đây chờ chết, bà ngoại nó qua đời không biết con bấu víu vào đâu?”.

* Tên nhân vật đã được thay đổi.

» Cô giáo nhiễm HIV nhưng vẫn xinh và đầy nhiệt huyết
» Bố nhẫn tâm truyền máu nhiễm HIV vào người con trai
» Người đàn bà đẹp nhiễm HIV
» Sơ ý chết người: Cho bệnh nhi uống sữa người nhiễm HIV

Theo Zing

Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN