
Có một
con đường âm nhạc...
Năm 1930, ở vùng kinh đô Huế,
chàng trai trẻ Tôn Thất Hoạt chưa tròn 20 tuổi đã nổi danh thông minh kiệt xuất,
để rồi trở thành chuyên gia nhãn khoa hàng đầu Việt Nam.
Hai mươi lăm năm sau đó, cũng tại
vùng kinh đô Huế, người dòng họ Tôn Thất xuất hiện trong lĩnh vực âm nhạc. Những
thanh âm vút cao lên vũ trụ bao la, nơi không có ranh giới quốc gia, không có
ranh giới sang hèn. Để hôm nay, Việt Nam và thế giới có được Tôn Thất Triêm,
Tôn Nữ Y Lan, Tôn Nữ Nguyệt Minh- những nghệ sĩ piano tài hoa, cảm xúc và tinh
tế.
Ở tuổi mười tám, chàng anh cả Tôn
Thất Triêm đã có thể chơi đàn một cách điêu luyện. Mẹ anh- nhà giáo Vũ Thị Hiển,
một trong những giảng viên kỳ cựu của Nhạc viện Hà Nội chính là người đã thắp
lên ngọn lửa và thổi bùng khát vọng cất cánh trên con đường âm nhạc cho các con
mình. Mọi thiên tài đều xuất phát từ khổ luyện. Để có được những thành công như
hôm nay, Tôn Thất Triêm nhớ mãi những ngày miệt mài bên cây đàn hơn 10 tiếng đồng
hồ. Cứ có thời gian là ngồi vào đàn. Tiếng dương cầm như cơm ăn, nước uống, như
một phần thân thể, máu thịt của ông.
Nếu tuổi ấu thơ của Tôn Thất
Triêm gắn liền với những bản nhạc mẹ dạy thì tuổi trẻ của ông gắn liền với những
cuộc hành quân từ chiến dịch Khe Sanh đến đường 9 Nam Lào.
Giữa cái nóng như thiêu đốt của
miền Trung, ông cùng các chiến sĩ say mê thể hiện những tác phẩm, ánh mắt long
lanh hạnh phúc mơ tới ngày đất nước hòa bình. Cũng bàn tay tài hoa ấy, một xẻng
một cuốc, ghé vai hất những mảnh tường, đào bới nắp hầm, tìm kiếm và kéo lên những
trẻ em, người già, nạn nhân đang hấp hối. Không quản đường xa, với cây đàn
phong cầm, anh đã nhiều lần đến Trung tâm phục hồi chức năng lao động con liệt
sĩ để dạy các em học đàn. Cuộc đời trai trẻ của ông gắn với những đêm không ngủ
của nhân dân Hà Tĩnh, Quảng Bình giữa những năm khói lửa. Sống đến tận cùng với
giới cần lao, mỗi bản đàn mà ông thể hiện gần như một sự trả nợ cho đời, cho những
người đồng đội đã ngã xuống.
Tiếng đàn tài hoa ấy đã vang lên ở
khắp bốn phương trời nhưng khi hỏi ký ức sâu đậm nhất trong đời ông, lại không
phải những năm tháng học tập và làm việc ở nước ngoài. Cũng không phải giây
phút đăng quang huy hoàng của các giải thưởng âm nhạc danh giá. Mà đó là những
lần đi biểu diễn dưới hầm sâu, ở trên được che kín bằng chăn màn, sao cho không
một âm thanh, ánh sáng nào lọt ra, để tránh địch phát hiện. Vẫn còn đó, hình ảnh
bữa cơm thân mật tại gia đình anh Kỷ ở Hà Tĩnh năm 1966. Rồi giây phút lặng người
khi ông nghe tin họ đã hy sinh. Sau này, mỗi lần đánh bản “Hát ru” của nhạc sĩ
Tchaikovski, bữa cơm ấy lại hiện về nhức nhối và hình ảnh người phụ nữ gầy guộc
ôm đứa trẻ hát ru trong đêm thanh vắng cứ mãi ám ảnh ông.
Ngày hòa bình, ông trở lại Nhà
hát vũ kịch. Nhưng nghệ sĩ Tôn Thất Triêm vẫn tiếp tục đi khắp đất nước biểu diễn,
từ đồng bằng đến miền núi, từ biên giới đến hải đảo xa xôi. Thời gian học tập
và làm việc ở nước ngoài, ông cũng ghi dấu chân lên nhiều miền đất khác nhau.
“Qua nửa đời phiêu bạt”, giờ bình yên trong vòng tay quê mẹ Việt Nam, người nghệ
sĩ ấy thủng thẳng bằng lòng với cuộc sống, với những niềm vui giản dị mà ý
nghĩa vô cùng. Vẫn buổi chiều bình yên ấy, nghệ sĩ già đối diện với cây đàn.
Khuôn mặt trầm tư những dấu lặng. Khoảnh khắc đó, ông thốt lên “Đời người như
chiếc lá, cũng đã bay vào Trường Sơn, bay qua bao xứ người… giờ chỉ muốn về cội”.

Một buổi biểu diễn của vợ chồng nghệ sỹ cùng ban nhạc Hy Vọng
Những
giai điệu đẹp nhất cuộc đời
Thi thoảng người ta lại nghe thấy
tiếng đàn vang lên từ một căn phòng nhỏ nơi ký túc xá trường Nguyễn Đình Chiểu.
Những cậu bé khiếm thị sống ở đó cứ lần theo dãy hành lang tối đi về phía tiếng
đàn, khẽ mở cánh cửa, chăm chú lắng nghe.
Nghệ sĩ Tôn Thất Triêm ngồi bên
cây đàn vừa lướt các ngón tay vừa giải thích lời một bài hát nước ngoài: “Sóng
biển muôn đời cứ vỗ vào bờ, còn con người thì lớp này tiếp nối lớp kia…”. Cứ thế
từ những giai điệu của Indonesia, Philippines cho đến quốc ca Venezuela, những
bài hát về các nông trang miền Tây nước Mỹ được vang lên qua những nhạc cụ độc
đáo rất Việt Nam: đàn bầu, đàn tranh, đàn nguyệt, sáo trúc, tam thập lục …
Rời khỏi những sân khấu lộng lẫy
hay bàn tiệc sang trọng, người ta lại thấy nghệ sĩ Tôn Thất Triêm ân cần hướng
dẫn các em nhỏ khiếm thị trường Nguyễn Đình Chiểu - Hà Nội tập hát, tập đàn. Để
trở thành một nghệ sĩ đã khó, việc hướng dẫn và tổ chức cho các em khuyết tật
trình bày những bài hát của Việt Nam hay Mỹ, Italy, Đức, Pháp… như những nghệ
sĩ chuyên tu còn khó bội phần. Vậy mà bao nhiêu năm qua, Tôn Thất Triêm vẫn âm
thầm, nhẫn nại làm điều đó và thành công. Ông như người thầy, có khi là người bạn
đồng hành với các em để thành lập ra ban nhạc mang tên “Hy Vọng”. Ông đã nâng đỡ
và trao cho các em một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống dẫu những đôi mắt tật
nguyền ấy chưa một lần thấy ánh bình minh.
Không chỉ nhiệt tình dạy các em tập
đàn, tập hát, nghệ sĩ Tôn Thất Triêm còn nhờ vào mối bang giao của mình với các
tổ chức quốc tế, các đại sứ quán để liên hệ cho các em biểu diễn nhân những dịp
lễ quan trọng. Cứ thế, vừa là piano chính vừa tất tả ngược xuôi, làm cả chức
“bưu tá” đi đưa từng tấm thư mời các đại sứ. Đêm diễn nào, ông cũng bên các em,
những nghệ sĩ dù ánh mắt không nhìn thấy nhưng vẫn có một trái tim yêu cuộc đời,
yêu âm nhạc đến lạ kỳ. Và Tôn Thất Triêm cũng xem đó là những giai điệu đẹp đẽ
nhất trong cuộc đời nghệ sĩ của mình.

Về
ngồi thương lượng với cô đơn
Giữa phòng khách ấm cúng, ông ngồi
chơi bản “Hướng tới niềm vui” của thiên tài âm nhạc Beethoven, một anh hùng ca
vừa đầy chất trữ tình với giai điệu mạnh mẽ, rộn ràng lại thật nhẹ nhàng và
thanh thoát như cánh chim tự do tung bay dưới vùng trời bao la. Mới nhìn thấy
những ngón tay nhẹ nhàng, dìu dặt, thoắt cái, đã thấy lướt nhanh điêu luyện,
đòi hỏi sự tập trung cao độ của người trình diễn lẫn người nghe. Ông như vừa là
chiến sĩ vừa là một tướng lĩnh chỉ huy cả đội quân âm thanh hùng hậu. Khoảnh khắc
ấy cứ ám ảnh mãi trong tôi.
Hai lần gặp và trò chuyện cùng
ông, đủ để tôi nhận ra một người nghệ sĩ tài hoa nhưng cũng thật giản dị. Ông
như nốt lặng bình yên giữa bản nhạc cuộc sống muôn màu. Tiếp tôi tại nhà, lúc
nào cũng thấy ông chỉn chu, lịch thiệp. Cả cái cách ông kể cho tôi nghe về quá
khứ, hiện tại và những dự định tương lai cũng thật kiệm lời. Ông ít nói về
mình, chỉ thích nói về người khác, về những em nhỏ khuyết tật tài năng. “Nghệ
thuật là sa mạc và mình chỉ là hạt cát nhỏ nhoi, chẳng có gì đáng kể so với những
người chưa có cơ hội tỏa sáng”. Ở Tôn Thất Triêm toát lên cung cách của một nghệ
sĩ hàn lâm viện. Piano vẫn được coi là môn nghệ thuật của giới “quý tộc” và có
lẽ vì thế mà những nghệ sỹ piano luôn toát lên vẻ cao sang, lịch lãm và dịu
dàng.
Ngăn tủ sách bên tường hầu như
dành trọn cho những quyển sách nhạc, những tuyển tập giai điệu piano của mọi thời
đại… Nghệ sĩ già ân cần ngắm nghía và lần giở từng trang sách như lần về từng
ký ức đẹp đẽ của một thời đi qua. Thấy tôi tò mò trước tập “tài liệu” dày được
gói gém cẩn thận, ông mở cho tôi xem. Hóa ra, đó là những lá thư của các đại sứ,
tổ chức quốc tế đã gửi lời cảm ơn vợ chồng ông qua các buổi hòa nhạc. Nhiều quốc
gia khác nhau với những ngôn ngữ khác nhau nhưng đều dành cho ông lời lẽ trân
trọng và yêu mến nhất.
Đã đọc thông viết thạo nhiều ngoại
ngữ, giờ đây, mỗi buổi tối lặng lẽ bên ánh đèn, Tôn Thất Triêm vẫn mày mò tự học
thêm ngoại ngữ mới để có cơ hội tiếp xúc với bạn bè bằng thứ tiếng bản địa.
Có một người đàn bà đã hơn ba
mươi năm qua vẫn lặng lẽ song hành cùng ông trên mỗi nhịp bước cuộc đời. Người
phụ nữ ấy, trong những buổi hoà nhạc quốc tế trọng đại đã cất lên bài Quốc ca
Việt Nam hào sảng mà rưng rưng. Đó chính là vợ ông- nghệ sĩ opera Xuân Thanh.
Thật không quá khi nói rằng vợ chồng nghệ sỹ Piano Tôn Thất Triêm và giọng hát
Xuân Thanh đã bắc nhịp cầu văn hoá Việt Nam ra thế giới và ngược lại, góp phần
để khán giả trong nước hiểu thêm văn hoá, âm nhạc của một số quốc gia bạn bè. Mỗi
khoảnh khắc ấy đã được lưu giữ trong những tấm ảnh treo trên tường phòng khách.
Để mỗi lần thư thái bên chén trà, họ cùng nhau sống lại một thời tuổi trẻ đầy
say mê. Một Xuân Thanh soprano trong trẻo, trữ tình hòa cùng những âm hưởng
mãnh liệt từ đôi tay điêu luyện của nghệ sĩ piano Tôn Thất Triêm. Họ dâng cho đời
những tinh túy lấp lánh nhất của những người yêu nghề và sống cho nghệ thuật.
Giờ đây, khi bức rèm của sân khấu
khép lại, ông đèo bà trên chiếc xe máy đã cũ mua từ thời lâu, lâu lắm rồi, lặng
lẽ trở về trên con đường Láng quen thuộc. Bà vội vã pha cho ông một cốc trà
nóng đặt lên bàn cạnh chiếc đàn piano, không quên nhắc ông những viên thuốc bổ
tim trước khi đi ngủ. Cứ thế, cuộc sống
của họ êm ả trôi qua. Căn nhà không có tiếng cười, tiếng khóc của trẻ con bao
giờ nhưng lại dịu dàng tiếng đàn, tiếng hát vút lên từ con tim. Với họ, may mắn
có nhau trong đời, được san sẻ cùng nhau mọi buồn vui, được mất đã là niềm hạnh
phúc lớn. Bà là vợ, cũng là người bạn tâm giao của ông. Có thời gian, ông bị ốm
nặng, bà phải cặm cụi đi học một khoá châm cứu cấp tốc. Giờ thì hàng ngày bà trở
thành bác sỹ cho ông với đúng nghĩa của từ này.
Đã bước qua nửa dốc cuộc đời, đôi
vợ chồng nghệ sĩ ấy vẫn tin hạnh phúc là có thật. Được hết mình trong công việc
và gần gũi, giúp đỡ các em học sinh khuyết tật thiệt thòi là những niềm vui mà
có lẽ chỉ họ mới cảm nhận rõ hơn cả.
Tối tối, ông bà lại dắt nhau đi bộ
trên con đường Láng rợp bóng xà cừ. Dẫu rằng, sẽ có lúc hai người miên man đi về
những ngả rẽ hồi ức khác nhau nhưng đôi bàn tay thì vẫn nắm thật chặt. Như một
cuốn tiểu thuyết chưa đến hồi kết, như một bộ phim chưa đến phút dừng lại, và
như một bản nhạc chưa có nốt sau cùng…
- Tôn Thất Triêm là nghệ sĩ piano
duy nhất 4 lần nhận danh hiệu và bằng khen danh dự “Nghệ sĩ hòa tấu piano xuất
sắc” tại 4 cuộc thi âm nhạc quốc tế danh tiếng tại Nga: Tchaikovsky (1990),
Glinka (1993), Gulaev (1993), Kaliningrad (1994)
- Là nghệ sỹ nước ngoài duy nhất
được mời làm giảng viên tại trường Đại học tổng hợp văn hóa Quốc gia Moscow
(1992- 1996).
- Ông được mời tham gia nhiều
chương trình biểu diễn ở Nga, Pháp, Bỉ, Hoa Kỳ… Tham gia, tổ chức những buổi
hòa nhạc hữu nghị nhân ngày Quốc khánh nhiều nước: Nga, Ucraina, Hoa Kỳ, Đức,
Malaysia, Hàn Quốc…
- Là nghệ sĩ duy nhất được mời tổ
chức biểu diễn chào mừng Tổng thống Indonesia Megawati Soekarno (2001), Thủ tướng
Pháp F.Fillon (2009) khi thăm Việt Nam.
- Ông có thể giao tiếp tốt tiếng
Pháp, Anh, Nga và tự học thêm tiếng Ý, Tây Ban Nha, Đức.
- Có một chị "Thanh Tâm" ở VTC1(14/07/2010 16:55)
- Những lát cắt về "Xoài Xanh"(14/07/2010 16:50)
- Cuộc gặp kín giữa các nhà báo và chàng Đông Ki Sốt(25/06/2010 12:08)
- HAI TAY HAI – BA – BỐN… “SÚNG”(27/06/2010 10:58)
- Chuyện phiếm với ông chủ chiếu rượu Quê choa(26/06/2010 10:42)
- NHÀ BÁO VÀ NICKNAME BALOONTOONG(23/06/2010 16:48)
- "Ấn tượng nhất về Cannes là sự chuyên nghiệp"(23/06/2010 16:36)
- BTV- MC Mạnh Tùng "Quái nhân" đa tài(23/06/2010 16:21)
- “Kiến trúc sư” của Tổ hợp truyền thông VTC(22/06/2010 15:38)
- "Sức mạnh báo chí là sức mạnh của quần chúng nhân dân"(22/06/2010 15:33)



Print
Email



