Người cựu binh khốn khổ và chuyện cô gái thấy người lạ là đòi thơm má

(VTC News) - Tôi bước vào nhà, thấy người lạ, Nga không ăn nữa mà cứ nhìn tôi cười khanh khách, rồi giãy đôi chân teo tóp đòi bò ra phía tôi, đòi thơm má.

Kỳ 1: Người cha thống khổ

Dưới cái nắng cháy da cháy thịt trong những ngày hè, tôi phóng xe máy xuyên qua cánh đồng, trượt trên những đụn cát trắng ven bờ sông Nhật Lệ, tìm đến nhà ông Đỗ Văn Địu, ở cuối thôn Hà Thiệp (xã Võ Ninh, huyện Quảng Ninh, Quảng Bình).

Ông Đỗ Văn Địu nổi tiếng nhất xã ven biển này không phải vì giàu có, danh giá gì, mà bởi ông có tới 15 người con nhiễm chất độc da cam. Dù đẻ nhiều như vậy, song hiện tại, vợ chồng ông chỉ còn 3 cô con gái. 12 người con đã yên nghỉ dưới những nấm mồ trên đồi cát trắng mênh mông.

Tôi đến nhà vào giữa buổi trưa. Người dân Hà Thiệp đang giờ nghỉ trưa nên làng quê rất yên ắng. Riêng nhà ông Địu vang lên tiếng khóc lóc, xen lẫn tiếng cười khanh khách.

DSC06189

Nhắc đến những đứa con, ông Địu lại không cầm được nước mắt. 

Mâm cơm bày biện dưới nền nhà nguội lạnh. Ông Địu, bà Nức đang đè hai đứa con ngây dại để bón cơm. Hai cô con gái Đỗ Thị Hằng, SN 1990, và Đỗ Thị Nga, SN 1994, cứ giãy đành đạch, cào cấu, gào thét.

Ông Địu ngồi trên giường, ôm Hằng vào lòng, dùng hai chân mình kẹp hai chân con, rồi ráng sức bình sinh giữ chặt đầu Hằng, để bà Nức bón cơm vào miệng con. Bón xong bát cơm cho Hằng, mất cả tiếng đồng hồ. Đến lượt Nga, ông Địu lại phải chăm con bằng cách… đè con ra như vậy.

Tôi bước vào nhà, thấy người lạ, Nga không ăn nữa mà cứ nhìn tôi cười khanh khách, rồi giãy đôi chân teo tóp đòi bò ra phía tôi. Ông Địu bảo: “Cái Nga kỳ quặc lắm chú ạ. Hễ thấy người lạ, là nó đòi thơm vào bàn tay hoặc má. Nếu không được, nó sẽ lên cơn khóc lóc ghê lắm”. Tôi vui vẻ chìa má cho Nga thơm.

Đỗ Thị Hằng năm nay đã 26 tuổi, song trông chỉ như đứa trẻ lên 10, còn Nga thì mắt mờ, nghễnh ngãng, hết khóc tu tu rồi lại cười khanh khách suốt ngày đêm.

Bao nhiêu năm nay, mọi hạnh phúc, khổ đau của vợ chồng ông Địu đều dồn vào hai cô con gái này.

Kể chuyện cô con gái tên Hằng, ông Địu lấy khăn lau nước mắt. Hằng sinh ra rất khỏe mạnh, xinh xắn. Từ năm lớp 1 đến lớp 6 em đều đạt danh hiệu học sinh giỏi, đứng nhất nhì lớp, giấy khen dán kín tường chỗ góc học tập.

DSC06187

Vợ chồng ông Địu chăm sóc hai đứa con tật nguyền 

Thế nhưng, ông trời đã cướp mất hạnh phúc của vợ chồng ông Địu, khi năm lớp 6, lúc 12 tuổi, vào một sáng mùa đông, Hằng tự dưng lăn đùng ra lớp vì lên cơn co giật.

Ông Địu, bà Nức bị sốc nặng. Ông tha em ra tận Hà Nội chữa trị ở các bệnh viện lớn, song chẳng ăn thua gì. Đầu Hằng mỗi ngày lại sưng to hơn, tay chân thì teo tóp lại.

Vậy là, di chứng chất độc da cam cùng căn bệnh não úng thủy của Hằng, rồi tiếp tục đến Nga, đã cướp đi hạnh phúc của ông bà, biến ông bà thành “chúa chổm”.

Ông Địu đã chạy vạy vay khắp đồng đội, anh em, làng xóm, ngân hàng để có tiền mổ cho Hằng tổng cộng 4 lần, nhưng bác sĩ đều thông báo tin buồn là không thành công.

Cứ mỗi năm vài lần, ông Địu và bà Nức lại phải chắt chiu tiền bạc đưa con ra Hà Nội điều trị. Không đưa con đi thì con chết, mà đưa con vào viện thì bệnh viện lại trả về, vì nền y học hiện tại đang bó tay với căn bệnh quái ác này.

Mỗi khi lên cơn, chân tay em cứ co rúm lại, giãy dụa vì đau đớn. Những lúc nhìn con đau đớn, ông Địu thấy như có mũi tên xuyên vào tim mình.

DSC06200

Ông Địu bên nấm mồ những đứa con bất hạnh 

Ông Địu lại lau nước mắt: “Mấy lần cưỡi thuyền mủng ra biển, tính nhảy xuống biển cho xong, nhưng nghĩ đến Nga và Hằng ngây dại ở nhà, không ai chăm sóc, tôi thấy mình lại phải sống”.

Ông Địu lôi dưới gối cho tôi xem một bức thư đã viết xong, với những dòng chữ tròn xoe, nắn nót. Ngoài bì thư ghi: Kính gửi Thẩm phán Chủ tọa phiên tòa Công luận quốc tế…

Ông Địu bảo, những lúc tỉnh, Hằng vẽ rất đẹp, hát lại hay, nhưng chỉ hoạt động trí óc một lúc, em lại lên cơn đau đớn quằn quại, nên để hoàn thành bức thư gửi gắm niềm hy vọng vào công lý này, em đã phải viết trong nhiều ngày.

Hằng viết: “Bố mẹ cháu sinh được 15 người con, nhưng đều bị nhiễm chất độc da cam/dioxin, hiện đã chết 12, còn lại 3 chị em, đều bệnh tật nặng nề do di chứng chất độc. Bản thân bố cháu cũng bệnh tật, đau ốm thường xuyên, nên cuộc sống gia đình cháu vô cùng khóc khăn. Tất cả đều do hậu quả chất độc da cam/dioxin của Mỹ gây nên…

Là một nạn nhân bị nhiễm chất độc da cam/dioxin của Mỹ, sự sống của cháu còn rất ngắn ngủi, song trước phiên tòa công lý thế giới, cháu kính nhờ tòa đòi phía Mỹ phải có trách nhiệm pháp lý và đạo lý vì cuộc sống của các nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam, trong đó, có gia đình và bản thân chị em cháu, đã và đang chịu nhiều thiệt thòi đau khổ do Mỹ gây nên... Cháu đang cố gắng sống với thời gian ít ỏi còn lại để mong thấy được công lý...”.

Đọc bức thư của cô gái lúc tỉnh táo, lúc ngơ ngẩn này, tôi thấy lòng mình chùng lại. Lẽ ra em đã là một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh, hát hay, học giỏi, là niềm hy vọng và hạnh phúc của cả gia đình. Vậy mà, chất độc da cam và tội ác của kẻ thù đã hành hạ em đến kiệt cùng. Có tội ác nào dã man hơn chất độc da cam, hả giời!

Còn tiếp…

Dương Phạm

Bình luận