Hai gã điên đi ăn xin tình yêu

» Tôi đã yêu thầy giáo cấp 3 của mình như thế nào?
» Giọt nước mắt đắng chát của chàng trai đồng tính
» Nhật ký "tự sát" của một kẻ si tình
» Giật mình hay tin "Con thích một người"
» Sao em có thể nghĩ chị yêu em?
» Hai lần bi kịch: trở thành "bồ nhí" của... chồng chưa cưới
» Lá thư tình gọi người chết sống lại: Những câu hỏi khó!

1. Một buổi trưa vô quán cũ vẫn thường ngồi ăn với một người. Bỗng giật mình trước một tiếng xin: “Cho hai nghìn anh ơi!”. Nhìn ngón tay trắng trẻo thư sinh tưởng ai đùa, liền quay lại. Giật mình một anh ăn xin ăn mặc lịch sự như liền anh quan họ.

 

Nhưng không phải thế, chỉ là một chàng trai mặc áo dài, đội khăn xếp, tay cầm ô. Nhưng không phải thế, anh ta bị những người xung quanh khước từ lời xin hai nghìn. Nhưng không phải thế, anh ta không bình thường, những người xung quanh gọi anh là gã điên chứ không phải là gã ăn xin.

 

Anh ta lại đi sang chỗ khác, xòe bàn tay thư sinh trắng trẻo lên và nói: “Cho hai nghìn anh ơi!”. Thêm một lời bình vọng ra ở bàn ăn bên cạnh: “Chắc học nhiều ngộ chữ đây!”

 

Ừ có thể học nhiều, ừ có thể bị điên, ừ có thể….gì đi chăng nữa. Nhưng không ai nhìn thấy. Trong anh Hai quan họ này, chắc có điều gì ám ảnh lắm, mới sính áo dài, khăn xếp, cầm ô?

 

Người điên thường có những ám ảnh rất lớn, ám ảnh mà phát điên và suốt đời mang trong mình cái điên loạn từ ám ảnh ấy, bộc lộ ra ngoài cái ám ảnh ấy bằng cử chỉ, điệu bộ, cách ăn mặc và đặc biệt là những lời nói như mô típ rập khuôn ngày này qua tháng khác.

 

 

Tôi không cho anh ấy hai nghìn vì đơn giản, anh ấy không phải là người ăn xin rách rưới, mất khả năng hoặc chưa đủ khả năng kiêm sống theo cách suy luận thông thường. Nhưng một người điên thì làm sao nhận thức được sự kiếm sống, thế nên có cái hành động ăn xin thì cũng đáng phải cho hơn ngàn người ăn xin biết nhận thức về sự mưu sinh chứ?

 

Tôi sai, nhiều người sai!

 

2. Một cái bàn nơi tôi ngồi ăn có 4 người, đều là thân thích của một người tôi rất quý mến, yêu thương. Người ấy không có mặt ở bàn, người ấy đã bỏ tôi lại trên dòng đời ngổn ngang phía trước, dù tôi đã trăm ngàn điều níu kéo. Nhưng đúng rồi, như người ấy nói: “Mình không có duyên anh ạ!”

 

Hôm qua, trước lúc tôi gặp người điên ăn xin, tôi cũng là một gã “điên tình”, bị cái ám ảnh khước từ yêu đương giăng bủa mà điên đảo trong lòng mình. Bị cái ám ảnh thân xác vô thường mơn trớn, tự đánh lừa.

 

Hôm qua, trước lúc tôi gặp người điên ăn xin, tôi cũng là một gã “điên tình”, đã vác tim mình đi xin một tình yêu!

 

Hôm qua, sau khi gặp người điên ăn xin, thấy cả hai đều không thể có được một sự bố thí!

 

Tôi không biết anh mang nỗi ám ảnh nào mà điên kiểu thế. Cứ cho là anh bị ám ảnh bởi một Liền chị đi. Và cứ cho là như thế đi, để tôi và anh có chung một đồng cảm của hai gã ăn xin tình yêu!


Thành

Có thể bạn quan tâm:

» Xin hãy trả cây roi cho các thầy cô giáo!
» Chuyện hóm hỉnh về "tình yêu" với cô gái Bắc Kinh
» Ủng hộ hay phản đối thầy giáo hôn học trò?
» Hát Quốc ca: Vì sao phải "ngại" vì một niềm tự hào?
» Quả trứng gà 1 triệu đô và cây bút 320 triệu đồng
» Đừng để hoa sưa trở thành ký ức xưa
» Clip nữ sinh đánh bạn: Đừng nói rằng cả xã hội bó tay!
» Hoa Bách hợp chờ anh
» Lý giải bất ngờ về clip nữ sinh: Con gái Bắc là thế?
» Calisto và 2 bác nông dân
» "Thế hệ ngón tay" và nỗi đau thiểu năng cảm xúc
» Vì sao ta sợ phụ nữ

Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Tin cùng mục Tâm sự

Báo Điện tử VTC News

Tin tức trong ngày mới