"Thói trăng hoa của Huy Khánh thật quá sức tưởng tượng"

Là “vợ cũ” của diễn viên Huy Khánh, Lương Hoàng Anh, người từng được cho là "Diễm cuối" của Trịnh Công Sơn phải mang trong lòng sự tổn thương rất lớn. Cô từng níu giữ người đàn ông này với hy vọng: đàn ông có thể bỏ vợ, nhưng bỏ con là điều không lương tâm nào cho phép. Nhưng chị đã nhầm.

- Nhiều người cho rằng chị là "Diễm" cuối trong đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Tại sao chị không một lần nói hết những câu chuyện bí ẩn này?

- Người ta cũng đã về cát bụi từ lâu và cuộc sống của tôi cũng đã trải qua nhiều biến động khác, từ khi bước ra khỏi nhà anh ấy. Những gì đã yên rồi cũng đừng nên đảo lại. Nhất là cát bụi. Đảo lại, bụi lại làm cay mắt mình thôi.

   Hoàng Anh được cho là

 Hoàng Anh được cho là "Diễm cuối" của Trịnh Công Sơn.

- Thì chị có thể cho phép người khác thấy mình một lần dụi mắt, như một hình ảnh khác của chị chứ…

- Nếu để thấy một hình ảnh khác về tôi bằng một sự dụi mắt, e là không cần thiết bởi vì tôi biết ngay trong mình cũng có rất nhiều chân dung khác nhau. Tôi cũng đâu có ý định giấu giếm một điều gì. Tại vì mọi người cứ nhìn tôi ở góc độ yêu và đau gắn với những tiếng tăm của những người nổi tiếng mà không nghĩ rằng tôi yêu và đau gắn với những điều bình thường nhất trong những con người đó. Phần chìm của tảng băng người ta luôn biết nhưng vẫn cứ thích trầm trồ với phần nổi của nó. Nhưng mà thôi, tôi đủ thông minh để làm cái việc là không vạch áo cho người xem lưng. Những gì là bí ẩn cứ để nó bí ẩn, mới là đẹp.

- Thế còn câu chuyện chị có hẳn một chiếc ghế màu trắng để ngồi riêng trong căn nhà anh ấy. Thật sự thì chị cho rằng mình có sự đặc biệt như thế nào mới có được vị trí này trong cuộc đời người nhạc sĩ tài hoa?



- Nếu dùng hai chữ đặc biệt thì tôi cũng đành nói rằng: sự trong sáng của một cô gái mười bảy tuổi. Đến bây giờ tôi vẫn quý trọng điều đó ở mình như tôn trọng những bí mật của một quãng đời mình, thầm lặng bên những sự bình thường nhất của một người nổi tiếng. Sinh nhật nào của tôi anh ấy cũng vẽ tôi. Mười mấy năm vẽ tranh. Mười mấy năm có nhau trong cõi đời. Không hẳn là có nhau về tình yêu ở cả hai phía nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình đã yêu và đã được trân trọng.

Trước khi anh mất, chúng tôi cầm tay nhau… Tôi hiểu, tình cảm ấy đã giữ một chân dung tôi cho riêng mình. Một chân dung trong trẻo. Và tôi cũng giữ hình ảnh anh Sơn như một thế giới riêng, nguyên vẹn của mình, dù cuộc sống của tôi có trải qua nhiều biến động chăng nữa.

- Và khi cô gái trong trẻo đó ra đi, cũng là lúc cô ta biến mất, thay vào đó là một Hoàng Anh khôn ngoan, sắc sảo và không kém phần… ghê gớm trên cả thương trường lẫn tình trường. Chị thấy nhận xét ấy thế nào?

- Nếu tôi có những điều đó thì có ngay từ trong máu, chứ nhất thiết gì phải chờ đến khi rời chỗ nọ hay đến chỗ kia. Ghê gớm thì tùy anh hiểu, nhưng tôi gần như không dùng đến nó trên mọi phương diện của cuộc sống, chứng tỏ tôi không ghê gớm như anh tưởng. Trong tình yêu thì mọi người đều như nhau thôi.

Tuy nhiên, do dành hết thời gian để xây dựng sự nghiệp, nên đến hơn ba mươi tuổi tôi mới lấy chồng. Và lúc đó sự nghiệp đã vững vàng nên tôi yên tâm ở nhà làm hậu phương và chăm sóc gia đình chu đáo. Còn như tôi đã nói, tôi có nhiều chân dung mình, chẳng có điều gì là biến mất trong tôi cả. Và các chân dung đó có một mẫu số chung là: “đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy" thôi.

- Vậy xin thẳng thắn được hỏi chị, đi với chồng mình một quãng đời, chị mặc áo cà sa hay áo giấy vậy?

- Tôi luôn tự giày vò mình thế này: Thượng Đế ban cho tôi cả khối óc lẫn trái tim, nhưng Ngài quên hướng dẫn tôi sử dụng cả hai cái cùng lúc… Nên tôi không biết sử dụng khối óc khi yêu. Tôi không phân định ra “bụt” hay “ma” nhưng việc mặc nhầm áo mà cứ ngỡ mình mặc đúng áo trong cuộc hôn nhân này là có. Nhưng áo gì giờ đâu còn quan trọng nữa, tôi đã hóa nó rồi. Nhưng tôi không ân hận, vì sao?

Vì tôi đã được yêu hết mình và lấy được người mình yêu làm chồng. Một người phụ nữ có sự nghiệp và lý tưởng để theo đuổi, có chồng đẹp trai tài hoa, có những đứa con khỏe mạnh, thông minh xinh xắn để mà hàng ngày được yêu thương chăm sóc… thì còn gì tuyệt vời hơn thế nữa!

  Hoàng Anh - Huy Khánh từng được ca ngợi là một cặp

Hoàng Anh - Huy Khánh từng được ca ngợi là một cặp "đũa lệch" hạnh phúc. 

- Nhưng rồi điều ngoài ý muốn của chị cũng đã xảy đến: sự đổ vỡ. Người ta vẫn hiểu rằng đó là cái giá của việc lấy chồng trẻ đẹp. Chị nghĩ sao?

- Nếu chỉ đến với nhau vì trẻ đẹp thì chắc tôi không chọn anh ta. Đến giờ tôi không thể quên được ánh mắt anh ta lần đầu tiên nhìn tôi và những câu chuyện tội nghiệp về cuộc đời của anh. Anh ta nói, anh cần một hạnh phúc để bù đắp những gì mà chính tuổi thơ anh không có. Tôi yêu và tôi thương. Tôi nâng niu và quý trọng.

Cuộc sống của chúng tôi cũng đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc và tôi đã làm tất cả những gì mình có thể để giữ gìn nó. Khi thành vợ thành chồng và có con rồi thì người vợ đâu chỉ sống cho mình mà phải sống cho con nên tôi biết thế nào là sự nhẫn nhịn và tạo môi trường bình yên cho con cái. Nhiêu đó thôi mà anh ta cũng không chịu hiểu. Những giá trị cần thiết nhất của một hạnh phúc người ta không quý trọng thì trẻ đẹp cũng bằng không.

- Chính vì vậy mà trên blog chị không ngần ngại “phơi” thói trăng hoa của chồng mình? Mạnh mẽ, cương quyết thế, nhưng sao chị vẫn cam chịu?

- Vì tôi được sinh ra trong một gia đình gia phong nề nếp. Bố mẹ tôi luôn dạy rằng “dù nó có như thế nào thì nó cũng là chồng của mình, con phải chăm sóc và cung phụng nó”. Về nhà, tôi là một người con nghe lời bố mẹ và một người vợ người mẹ chu đáo. Anh tin có mấy người vợ có thể dễ dàng để chồng mình bỏ rơi giữa đường chỉ vì chồng có một cái hẹn? Có mấy người vợ nào có thể thức nhiều đêm chờ chồng mình hẹn hò về?

Tôi từng cảm kích về câu nói của anh ta: “Anh muốn con có một người cha tử tế”. Tôi nhẫn nhịn tất cả để hy vọng “người cha tử tế” đó xuất hiện. Nhưng rồi càng chờ đợi, càng hoài công. Đành rằng đàn ông có thể bỏ vợ, nhưng bỏ con là điều không lương tâm nào cho phép cả.

- Chị đã từng níu kéo anh ấy với lý do “vì con”. Chị đã biết sự chờ đợi đó hoài công, xin hỏi, chị níu kéo để làm gì?

- Tôi tin mọi thứ có thể thay đổi bản tính, nhất là khi bản năng người cha được đánh thức, nên tôi đã làm mọi thứ. Các con còn quá nhỏ, cần hơi ấm của cha. Tôi từng hy vọng sự chờ đợi của con không bị phụ bạc, và tâm hồn trẻ thơ không bị tổn thương. Hơn ai hết, anh ta hiểu điều đó mà!

Thêm nữa phụ nữ, ai chẳng mong hạnh phúc? Ai muốn mình thành người sang hết chuyến đò này đến chuyến đò kia? Cha mẹ hạnh phúc, đó là một thiên đường của con cái. Tôi yêu, đúng. Tôi níu kéo vì tôi yêu, không sai. Là để tất cả mọi người được sống trong tình yêu chứ ai mong mình sống trong chia lìa, ngăn cách?

  Hoàng Anh tâm sự, cô từng cố níu kéo chồng vì con, nhưng không được. 

Hoàng Anh tâm sự, cô từng cố níu kéo chồng vì con, nhưng không được. 

- Vậy mà dư luận lại cho rằng chị làm cho Huy Khánh bao phen “lên bờ xuống ruộng” và cũng chính anh ấy cũng lên báo nói rằng chị ích kỷ… Chị muốn giải thích thế nào?

- Có những điều tức bực không phải cho riêng tôi. Anh có biết có những lúc con sốt đùng đùng mà cha thì vẫn vi vu với người khác? Tôi làm cho anh ta lên bờ xuống ruộng hay không tôi nghĩ tôi và anh ta sẽ biết chuyện này, tôi không muốn giải thích. Tôi đã sống và làm đúng công việc của một người vợ, vun đắp sự thành công trong sự nghiệp của chồng về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Tôi chỉ buồn vì cách anh ấy cư xử khi không còn yêu tôi, và cách anh ấy lên báo phủi bỏ gia đình ngay sau khi đạt giải diễn viên xuất sắc vào tháng 12/2008. Sự kiện bất ngờ này làm cuộc sống mẹ con tôi chao đảo suốt một thời gian rất dài. Nhưng dù sao tôi vẫn thấy anh ấy đáng thương hơn đáng trách. Tôi đang cố gắng vượt qua nỗi đau để đối xử với anh như một người thân trong đời. Vì tôi rất yêu con, và muốn giữ cho con một người bạn, không muốn con lớn lên sẽ phải thấy hình ảnh một người cha méo mó.

- Vậy chị sẽ giải thích thế nào đây khi có thông tin cho rằng, chị từng nhắn tin cho người đẹp K.T nói rằng: “Tất cả những tài sản là của chị. Nếu em lấy chồng chị, thì em chỉ lấy được chính anh ta thôi”?

- Đúng. Và cô ta nói: “Thật thế hả chị? Em có yêu đương gì đâu? Em chỉ cặp bồ cho vui thôi”. Như thế đủ biết cô ta muốn gì.

- Thời gian gần đây, em gái của một danh hài nổi tiếng đã vào blog chị “nói thẳng” về việc đã kết hôn với chồng chị từ lâu. Nghe những “nói qua nói lại” của cả đôi bên thì được biết chị hoàn toàn bất ngờ về chuyện này. Và chị đã phản ứng, nhưng thật lạ là không phải với cô ta mà với chính chồng mình. Tại sao chị lại chọn cách này?

- Tôi quen với những thói trăng hoa của chồng nhưng sự thật mà chính cô này nói ra thật phũ phàng quá sức tưởng tượng của không chỉ tôi.

- Và đó là lý do khiến chị có quyết định tha hương?

- Cũng chỉ là một nguyên nhân thôi. Năm qua, từ chuyện buồn hôn nhân, việc kinh doanh của tôi cũng gặp thất bại. Tôi đi học để làm lại. Dù mọi thứ có thế nào thì tôi cũng phải sống và làm việc để lo cho các con được chu đáo. Giờ đây, gần như các cháu thiếu tình cảm của cha, thì một vai tôi cũng phải tự mình gánh hai gánh. Dù nặng đến đâu tôi cũng phải gánh gồng, để các con không cảm thấy tủi thân và thiếu thốn.

Trong thời gian đi theo người khác, một số lần anh ta cũng về nhà, chơi đùa với con, làm tôi không ít lần quyết định thôi không tha hương làm gì nữa. Cứ ở đây, sống và hy vọng. Nhưng mọi thứ đã thế rồi, có ở lại mình lại càng thêm đau khổ. Tôi cần thời gian để hồi phục trái tim mình.

- Đến lúc này, chị đang ở trạng thái thế nào?

- Tôi khó quên. Mặc dù tôi có nhiều quyết định làm người khác phải choáng váng. Còn tha thứ, bây giờ tôi chỉ tha thứ cho bản thân thôi. Chứ không phải cho người kia vì người ta đã đi rồi. Người ở lại như con thú bị thương, liếm láp vết thương của mình.

Theo Mốt và Cuộc sống

Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN