• Zalo

Long Nhật ám ảnh về ánh mắt kỳ thị của anh trai

Văn hóa - Giải trí Thứ Sáu, 24/09/2010 09:11:00 +07:00

(VTC News)- Ánh mắt kỳ thị của anh Bi đã trở thành một ám ảnh với tôi, nó theo tôi tới tận những đêm đứng hát trên sân khấu, nghe phía dưới có tiếng la "Pê đê".

(VTC News) - Ánh mắt kỳ thị của anh Bi đã trở thành một ám ảnh nữa trong tuổi thơ tôi và nó theo tôi tới tận những đêm đứng hát trên sân khấu, nghe phía dưới có tiếng la: "Pê đê, pê đê"…

Pê đê! đó là âm thanh, từ ngữ ác độc mà tôi rất sợ hãi…

 

Từ nhỏ tôi đã bộc lộ năng khiếu về ca hát. Tôi thường đứng ở hậu trường và hát những bài thiếu nhi cho các cô các chú múa nhân dịp trung thu. Nhưng những bài tôi thích là những bài người lớn như Sợi nhớ sợi thương, Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây…


Ca sĩ Long Nhật. 

Càng tham gia những hoạt động văn nghệ với người lớn tôi càng nhớ chú Dũng tôi. Các cô chú rất cưng chiều tôi nhưng sao tôi không cảm nhận được tình cảm ấm áp và sự yêu chiều như chú tôi dành cho tôi. Nỗi mất mát quá lớn đã hằn in trong trái tim non nớt của tôi lúc bấy giờ.

Cũng vào thời điểm đó, nhà tôi có sự thay đổi lớn, khi đó tôi học lớp 2. Vốn mạ tôi là người chăm chỉ, chịu thương chịu khó và dễ thích nghi với cuộc sống nên từ khi ở Phá Tam Giang, mạ đã tìm cách buôn bán. Mạ gặp lại dì Ngữ, một người bạn buôn bán giàu có, dì Ngữ đã mách đường cho mạ lên TP Huế, buôn những đồ lặt vặt ở chợ Đông Ba.

 

Mạ bán gạo, vải, cái gì có lời thì mạ làm, ngoài những đồng tiền chắt bóp được, bà ngoại tôi cũng cho má thêm đồng vốn. Ba cũng lên TP Huế làm ăn cùng mạ. Trước khi về Huế, ba là giáo sư dạy cấp ba trường TH Bồ Đề, Đà Nẵng (ngày đó gọi là giáo sư chứ không gọi là thày giáo như bây giờ) ba dạy môn Việt Văn. Ba má thuê một căn nhà ở phố Lý Thường Kiệt, sau đó ba mạ tích cóp được một số vốn liếng, vay mượn thêm và mua một căn nhà ở 11H phố Hồ Xuân Hương, đó là khu xóm lao động nghèo. Tuổi thơ của tôi bắt đầu ở một nơi mới và anh chị em chúng tôi trở thành Người thành phố Huế từ đây.

 

Trong khi cuộc sống đô thị mới mẻ đang thu hút sự chú ý của chúng tôi thì ở quê, thím tôi, vợ chú Dũng đi lấy chồng. Bà nội tôi yêu bé Như vô cùng nên đã giữ bé lại. Bà nội tôi cũng là một người Huế thâm trầm và sâu sắc. Ngay từ khi bé Như còn nhỏ, trong những ngày thím tôi đi buôn bán trở về nhà, bà dường như chăm sóc bé Như hoàn toàn, ít cho bé tiếp cận với mẹ, thậm chí, bà không cho bé Như ngủ cùng thím. Khi thím tỏ ý trách giận, bà mới nói: “Liệu có ngủ với nhau cả đời không? Hay đến khi đi lấy chồng, để cháu lại, nó khóc tao dỗ sao được”. Hơn ai hết bà hiểu, rồi thím tôi cũng sẽ đi bước nữa và khó lòng mang theo con gái nhỏ.

 

Bé Như thiếu hụt tình cảm của cả cha lẫn mẹ nên dường như cả nhà dồn tình cảm, bù đắp cho bé. Cho tới giờ, tôi vẫn thương bé Như tựa ba em gái tôi. Tôi hiểu, tôi còn yêu chú tôi đến thế huống gì bé Như là con gái, chắc bé cũng thương chú Dũng chẳng kém gì tôi. Và một phần vì rất yêu quý chú mình mà những gì liên quan tới chú tôi đều rất thương yêu, trân trọng.


Bé Như và Long Nhật ngày nhỏ. Long Nhật cho biết, bé Như xinh đẹp từ nhỏ và anh yêu quý cô em gái này vô cùng...


Trái hẳn với tình yêu xuất phát từ trái tim một cách tự nguyện dành cho chú Dũng là sự sợ hãi và lo âu của tôi khi nghĩ tới ba và anh Bi, tên gọi thân mật ở nhà của anh trai ruột sát tôi. Tôi không hiểu sao ba tôi lại có một uy lực lạ lùng đến thế. Không chỉ tôi mà các cô chú trong nhà cũng rất sợ ông. Mỗi khi ông nằm ở tràng kỷ phòng khách thì không một ai dám đi ngang qua, nếu muốn đi thì phải đi cả một bầy. Tôi sợ và không thích gần ông chút nào. Mỗi lần ông đi đâu về, tôi có cảm giác như mình không dám chạy, không dám cười và thở cũng rất khẽ.

 

Anh Bi, giờ là họa sĩ Đinh Khắc Thịnh, một họa sĩ cũng có chút tiếng tăm ở Huế. Anh Bi chỉ hơn tôi một tuổi thôi, nhưng lúc nào anh cũng khó đăm đăm với tôi. Anh ấy cũng có một thần lực lạ lùng, ông khiến tôi rất sợ anh, sợ từ khi anh còn bé xíu.

Trong khi cả xóm lao động nghèo của phố Hồ Xuân Hương yêu quý tôi, vui thích khi mỗi tối tôi cùng bọn trẻ bày trò làm sân khấu: căng chăn, màn làm phông bạt rồi biểu diễn hát múa, chơi trò cô dâu chú rể, họp chợ tất bật thì anh Bi bắt tôi phải chơi những trò của con trai: chơi khăng, chơi đáo, chơi trò cưỡi ngựa, đá bóng, bơi lội… Tôi ghét cay ghét đắng mấy trò đó, nó khiến tôi bị té đau, trầy xước và dơ bẩn quần áo. Không những anh ghét những trò hát múa của tôi mà các bạn của ông ấy cũng “vào hùa” chọc phá tôi. Họ bảo nhau chạy rầm rầm xung quanh nơi tôi làm “sân khấu” biểu diễn cho ồn ào để mọi người mất tập trung. Có một lần, khi tôi đang say mê hát: Này là bánh chưng mẹ già tự tay gói gửi cho con… thì từ đâu, một bọc ni- lông nước tiểu phi thẳng vào giữa trán, vỡ ra tung tóe khiến tôi bị dơ bẩn và tôi đứng khóc ngon lành. Tôi không biết bịch nước tiểu đó là từ tay anh Bi hay từ các bạn của anh ấy đã ném lên. Nhưng tôi biết chắc chắn là chỉ có đám anh Bi và “đồng bọn” của anh ấy mà thôi. Các cô bác trong xóm phải dỗ mãi tôi mới nín.

 

Anh Bi còn bắt tôi học toán, học những môn tự nhiên nhưng tôi ghét mấy môn đó vô cùng, chẳng khác gì bây giờ tôi rất ghét máy móc, những thiết bị điện tử hay những trò tính toán cộng trừ nhân chia…

 

Lẽ dĩ nhiên, tôi không ưa gì anh Bi và rất khó chịu khi anh ấy ra mặt quát nạt, hằm hặt với tôi. Cứ như vậy, tôi và anh Bi ngày càng khác xa nhau, xa cách nhau. Anh luôn nhìn tôi với con mắt dè bỉu, đầy kỳ thị. Trong mắt anh, tôi không đáng là đấng nam nhi, suốt ngày chỉ chơi mấy trò đàn bà con gái. Anh càng muốn tôi chơi những trò mạnh bạo, ra dáng con trai thì tôi lại càng thích những trò mà đám con gái rất thích.

 

Đặc biệt những trò văn nghệ hát múa khiến tôi mê mẩn. Tôi thích nhại giọng các miền, đứng trước gương vừa ngắm nghía, vừa biểu diễn và hát say mê. Tôi thích bắt chước người lớn, những nghệ sĩ về chỗ tôi biểu diễn: hóa trang và đóng những tích trò cải lương, kịch…Tôi mê xem phim, ca nhạc, tất tật có đoàn nào trong nam ngoài bắc ghé qua nơi tôi ở biểu diễn, tôi đều tìm cách đi xem cho bằng được.

 

Chính vì vậy mà ở trường cấp 1, trường PTCS Phú Hiệp A, TP Huế tôi là một cây văn nghệ, năm nào tôi cũng lãnh phần thưởng về văn nghệ (chứ không phải là thành tích học tập văn hóa). Vào lễ tổng kết năm học hay chương trình văn nghệ trung thu, mỗi lần được lên sân khấu biểu diễn, tôi thích thú vô cùng, cảm tưởng mình như một ngôi sao nhí vậy. Tôi còn nhớ như in những ngày hồi hộp chờ đợi tới buổi biểu diễn và không thể quên được cảm giác háo hức trong những buổi cùng bạn bè tập văn nghệ. Tôi dường như được coi là “sao” của trường: tôi vừa là ca sĩ hát chính, lại còn tham gia đóng kịch, dẫn chương trình, thậm chí, tôi còn tham gia vào đội múa cùng các bạn nữa.

 

Và khi gia đình chúng tôi chuyển từ xóm lao động Hồ Xuân Hương ra khu biệt thự ở gần đó, tôi còn được mời thu thanh và thu hình ở Đài TH Huế, chương trình phát trên tivi, nhất là vào các buổi phát Bông hoa nhỏ. Đó là niềm tự hào của riêng tôi, nhưng với anh Bi thì đó chỉ là những trò nhõng nhẽo, ẽo ợt của tôi mà thôi.


Ca sĩ Long Nhật có tên gọi thân mật ở nhà là Tiêu và anh trai anh có tên thân mật là Bi. Trong ảnh là hai anh em lúc nhỏ. 


Lúc nào tôi cũng say mê với những trò chơi của mình mà sau này lớn lên tôi biết đó là những sáng tạo nghệ thuật, còn anh ấy luôn phớt lờ hoặc nhìn với ánh mắt kỳ thị. Tôi luôn tự hào khi biết, mình ở một xóm lao động nghèo nàn và lạc hậu, ít được tiếp xúc với bên ngoài nhưng từ những ngày bé tí tẹo đó, tôi đã biết cạo ve xanh trên tường để làm màu mắt; cắt vụn giấy bạc trong bao thuốc, chấm với hồ bôi lên mặt làm kim tuyến óng ánh; cắt giấy báo Liên Xô thành tua tua rồi lấy kéo vuốt cong, lấy nước bọt dán lên làm mi mắt giả. Thấy đào kép có tóc xoăn cũng dành tiền mẹ cho ăn quà đi mua lô, cuốn tóc mình và bé Trâm (em sau tôi) cho cong tớn lên, lấy giấy màu ngậm vào miệng làm môi son, lấy phấn viết bảng cạo ra làm phấn trắng đánh vào mặt, lấy dầu ăn hòa với nhọ nồi, rồi lấy bút lông vẽ mí mắt làm mắt nước...

 

Tôi đã lần mò vào hậu trường các gánh hát, thấy người ta làm thì về nhà “trăn trở” tìm “nguyên vật liệu” để tự chế ra chơi. Tôi còn lấy đầu tóc giả của bà nội, bà dùng búi độn với tóc thật, gắn lên đầu mình, hái hoa cắm lên đầu, lúc làm vua, lúc làm công chúa. Tôi bắt bé Trâm (là em gái sau tôi) lấy hai cái khăn mặt, giắt trước và sau lưng quần làm áo dài, ngồi vắt chân chữ ngũ sau xe như người lớn để tôi chở đi giống như các đôi yêu nhau trên phim.

 

Năm lớp ba, khi nghe Chuyện tình Lan Điệp tôi đã khóc sướt mướt, rồi đứng trước gương vừa ca vừa khóc, nước mắt giàn giụa, bị anh hai bắt được, đánh cho một trận. Anh tức tối hét lên: “Cái thằng Tiêu điên này, mày cứ suốt ngày hát hát múa múa như thằng điên, không chịu làm toán, học bài gì cả, mày có phải là con trai nữa không?”.

 

Có lần anh ấy còn nói gay gắt với ba mạ tôi rằng: “Ba mạ phải uốn nắn thằng này làm sao chứ con thấy thế này là không được. Nó cứ giống con gái thế này à?”. Tôi đã chạy ra ngoài xích đu ở sân và òa khóc nức nở. Tôi bảo với ba mạ: Con không phải là như vậy, anh ấy cứ áp đặt con, con muốn lớn lên làm nghệ sĩ biểu diễn thì có gì sai chứ”. Ba tôi im lặng không nói gì, còn mạ bảo: “Em nó muốn làm sao thì kệ nó. Mạ thấy chẳng có gì xấu, cũng không ảnh hưởng tới ai”. Nghe mạ nói thế, như có đồng minh, tôi càng khóc to hơn nhưng trong lòng được an ủi và nguôi ngoai phần nào. Tôi có đem chuyện này mách ông bà nội, ông bà bảo: “Không sao đâu, anh lớn, anh nói gì kệ anh, con thích hát múa, cứ hát múa cho ông bà và các cô chú xem là được rồi”.

 

Có một điều nghịch lý như thế này: mỗi lần về quê, tôi là tâm điểm của cả nhà: hết hát múa, rồi đóng cải lương khiến ông bà cùng các cô chú vỗ tay tán thưởng rần rần. Đến một hôm, bất ngờ anh Bi cũng muốn trổ tài hát múa, anh cầm thân cây sắn đã khô như que củi và một chiếc gáo dừa vừa hát vừa múa bài: Chiếc mũ tai bèo nhưng dở dễ sợ, làm cả nhà một phen nín thở, không ai dám phì cười vì ông bà nội ra hiệu cấm không ai được cười, ông bà sợ anh Bi xấu hổ. Nhưng anh Bi cũng là một người có tâm hồn nghệ sĩ và khá nhạy cảm, anh ấy cảm nhận được điều đó, khi vừa hát và biểu diễn xong, mọi người vỗ tay thì anh ấy òa khóc và bỏ chạy đi. Tuy nhiên, những ngày sau đó, anh Bi vẫn tiếp tục những trò chơi đúng sở trường của anh ấy như: bắt cướp, tập trận giả, vẽ tranh - anh vẽ rất đẹp; nặn tượng, xây lâu đài bằng bùn đất lấy từ ruộng lên hoặc cát ở ven biển quê nội… và không bớt đi sự coi thường đối với tôi.

 

Đến bây giờ tôi vẫn nhớ, ngày mà anh ấy nhìn thấy tôi vừa hát Chuyện tình Lan Điệp vừa khóc tức tưởi trước gương là ngày mà sự tức giận cùng ánh mắt tóe lửa, đầy kỳ thị của anh Bi được đẩy lên kịch điểm và nó lại trở thành một ám ảnh nữa trong tôi. Nó theo tôi đến tận những chương trình biểu diễn sau này, khi tin đồn tôi đồng tính lan tỏa trên các báo. Và lúc biểu diễn trên sân khấu, nhìn xuống dưới, tôi đã muốn vỡ tim khi nhìn thấy không phải một đôi mắt của anh Bi mà ngàn đôi mắt như vậy găm vào tôi, đầy kỳ thị và ghét bỏ.

(Còn nữa...)

 

Thục Nhi (ghi)

Bình luận

Bạn chưa nhập đủ thông tin

Cùng chuyên mục

Đọc nhiều