Kỳ lạ chuyện tán gia bại sản vì dính dáng đến con trâu

(VTC News) - Hầu hết các gia đình liên quan đến việc tàn sát trâu, đều không có hậu.


Kỳ 4 (kỳ cuối): Giết mổ trâu - nghề không có hậu

Ông phó thôn Đỗ Văn Khuyến (Phúc Lâm, Việt Yên, Bắc Giang) vốn là thợ mổ trâu, lái trâu chuyên nghiệp, đã hành nghề mấy chục năm, cũng phải thừa nhận rằng, ngẫm lại quãng đời buôn trâu của mình, ông nhận ra, không chỉ thợ mổ trâu, mà lái trâu, buôn thịt trâu, xương trâu, cũng đều không khá giả.

Thậm chí, kiểm đếm lại, ông thấy hầu hết các gia đình liên quan đến việc tàn sát trâu, không dính chuyện nọ thì chuyện kia.

Mở rộng ra ngoài làng Phúc Lâm một chút, ông Khuyến kể về những gia đình buôn bán thịt trâu khét tiếng, xuất thân từ làng Phúc Lâm.

Những người này buôn bán thịt trâu từ Phúc Lâm đi khắp nơi, rồi họ tạo dựng những đại lý phân phối thịt trâu đi khắp ngả. Họ có tiền nên về phố sá sinh sống, xây nhà cửa to tướng, nhưng rồi kết cục đều quay về con số không tròn trĩnh.
              Cảnh mổ trâu ở Phúc Lâm. Ảnh internet 

Cảnh mổ trâu ở Phúc Lâm. Ảnh internet 

Ông Khuyến kể nhiều về bà C., có đại lý bán thịt trâu rất lớn ở phố Hòe Nhai (Hà Nội). Mình bà bươn chải với nghề buôn thịt trâu, mà nuôi cả chồng lẫn đàn con 6 người.

Thế nhưng, thời gian phất lên thì ngắn, mà đi xuống thì dài, đến mức không thể ngóc đầu lên được nữa. Chồng bà mắc trọng bệnh, mất sớm. Người con cả đi tù vì buôn bán ma túy. Vợ anh ta bỏ lại con cho bà nuôi, đi theo người đàn ông khác.

5 người con còn lại, gồm cả trai lẫn gái, gia đình đều lục đục, bỏ nhau, làm ăn vỡ nợ, bỏ xứ trốn nợ không khi nào thấy về nữa.

Giàu có là vậy, con cái nhiều thế, nhưng bà C., giờ ở tuổi 70, vẫn phải bán hàng rong kiếm sống, tự lo cho mình.

Video tàn sát 5.000 con trâu
quocte/2014/11/30/rng-mnh-git-5000-con-tru-t-thn-1417319623.mp4&stream=pseudo" src="http://vtc.vn/lib/player/player.swf" type="application/x-shockwave-flash" height="350" width="500">


Một bà nữa tên Kh., cũng buôn thịt trâu từ Phúc Lâm về Hà Nội. Bà có đại lý phân phối thịt trâu to tướng ở chợ Bắc Qua (Hoàn Kiếm, Hà Nội).

Bà này có 2 người con trai. Một người đi tù vì dính vào ma túy. Một người con thì quăng lựu đạn vào bọn xã hội đen, nhưng lựu đạn không nổ, mà bị chúng bắn chết.

Giờ đã già, bà Kh. vẫn phải phục vụ 2 ông con này. Hai người con dâu đều đã bỏ chồng từ lâu rồi.

Rồi bà M., bán thịt trâu ở Khâm Thiên, có 4 người con thì hiện 3 ông con ngồi tù, còn một ông con cướp tàu bị ngã, hiện cụt chân.

Bà Ch., mỗi ngày tiêu thụ cả tạ thịt trâu của làng Phúc Lâm ở chợ Ngô Sĩ Liên, con cái cũng không ra gì, cứ vào tù ra tội như cơm bữa, nghiện ngập hết cả…
              Nhiều người buôn bán thịt trâu cũng không có hậu vận tốt

Nhiều người buôn bán thịt trâu cũng không có hậu vận tốt

Còn vô vàn những ví dụ buồn bã liên quan đến cái nghề sát sinh, mà ông Khuyến bảo kể cả ngày cũng chẳng hết.

Ông phó thôn Đỗ Văn Khuyến cho biết, làng nghề mổ trâu Phúc Lâm mỗi ngày thêm mai một, có một phần nguyên nhân từ việc nhiều gia đình gặp nạn vì bị trâu húc.

Tuy nhiên, nguyên nhân chính lại là những ám ảnh vô hình. Làm nghề sát sinh, nên tâm người dân trong làng không tĩnh tại, lúc nào cũng hoang mang, lo lắng.

Sẵn có tâm lý đó, nên bất kỳ cái chết nào, như chết già, chết bệnh, chết tai nạn, hoặc bệnh trọng, gặp rủi ro trong cuộc sống… họ đều đổ cho nguyên do là con trâu “báo oán”.

Ngoài nguyên nhân mang tính tâm linh, thì cũng có những nguyên nhân khách quan và chủ quan khác. Điều nhận thấy ngay, là nghề mổ trâu mang lại nhiều công ăn việc làm, nhưng nó lại quá vất vả, nguy hiểm, ô nhiễm và đặc biệt là khó làm giàu.

Trong số mấy chục lò mổ, với hàng trăm hộ có nghề nghiệp dính đến con trâu, thì chỉ có vài hộ khá giả. Còn lại, các gia đình làm việc liên quan đến giết mổ trâu đều bình thường, thậm chí là nghèo. Không ít hộ còn phá sản, thậm chí tan nát gia đình, vợ chồng ly tán.

Ông Khuyến phân tích, những thợ buôn trâu, lái trâu là người trong làng, đều ít học hành. Họ lang bạt nay đây mai đó, quan hệ rộng, tiếp xúc với nhiều cái xấu.

Trong túi những lái trâu lúc nào cũng có cả trăm triệu đồng để chi trả cho việc mua trâu, nên khó tránh khỏi chuyện chơi bời, cờ bạc, thậm chí là trụy lạc. Không ít anh có vợ lớn, vợ bé, con chung, con riêng ở khắp nơi. Nhiều ông vỡ nợ vì bị gái lừa. Nhiều gia đình tan nát vì cái nghề liên quan đến con trâu này.
              Nhiều lái trâu dính chuyện vợ nọ con kia, cờ bạc, lô đề mà tán gia bại sản 

Nhiều lái trâu dính chuyện vợ nọ con kia, cờ bạc, lô đề mà tán gia bại sản 

Theo ông Khuyến, làng nghề mổ trâu mai một còn có nguyên nhân nữa, là nhiều địa phương khác cũng mọc ra các lò mổ, phục vụ nhân dân tại chỗ, cạnh tranh với làng nghề Phúc Lâm, khiến việc làm ăn của người dân ngày càng khó khăn hơn. Không có lãi nhiều, người Phúc Lâm dần bỏ nghề cũng là điều dễ hiểu, chứ không phải chỉ có nguyên nhân sợ nghiệp sát sinh.

Trước khi rời làng Phúc Lâm, tôi tạt vào một quán nhậu thịt trâu cách cổng làng Phúc Lâm không xa. Ngay cạnh ngôi làng này, hai bên đường tỉnh lộ, có một số quán thịt trâu phục vụ đủ các món.

Ăn xong, tôi khen ông chủ: “Thịt trâu lấy ngay tại làng, vừa tươi, vừa thật, nên quả là ngon”. Ông chủ quán cười bảo: “Không đâu anh ạ. Em phải đi sang huyện bên cạnh lấy thịt trâu ở lò mổ của người quen, mới ngon thế đấy. Không tin được thịt trâu ở làng Phúc Lâm đâu. Trước khi mổ trâu, họ ép trâu uống cả thùng nước, rồi ăn cám trộn nước, rồi tiêm nước thẳng vào mạch máu của nó, để thịt nó đẫm nước.

Vừa chọc tiết xong, họ đục ngay một lỗ vào tận tim, rồi cắm vòi bơm cao áp vào động mạch, bơm nước căng cả mình con trâu. Thịt trâu ở làng xào lên, ra toàn nước, em dùng có mà mất khách”.

Giờ tôi mới hiểu, ngoài nguyên nhân mang tính chất tâm linh, làng mổ trâu Phúc Lâm mỗi ngày lại mai một còn có một phần nguyên nhân do làm ăn thiếu chân chính.

Điều anh chủ quán thịt trâu nói chẳng sai, khi mà ông Khuyến, phó thôn Phúc Lâm bảo rằng: “Hiện tượng bơm nước là có, nhưng chỉ bơm ít thôi và cá biệt có hộ bơm thôi”.


Thái Phong Bình

Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN