Huyền thoại về "cao nhân ẩn tích" Mường Và

Nếu không được mắt thấy tai nghe, có lẽ chẳng ai tin khi nhắc đến những khả năng kinh dị, phi thường của một trong những "cao nhân ẩn tích" dưới điệp trùng núi non vời vợi Cao Bắc - ông Thoong Phênh, người dân tộc Lào ở xã Mường Và, huyện Sốp Cộp.

Ông Thoong Phênh, người dân tộc Lào ở xã Mường Và, huyện Sốp Cộp là một trong những nhân vật đầy huyền bí mà chúng tôi đã được Lò Siêng Ón, “truyền nhân” của ông kể lại một lần băng rừng lên đất Sơn La.

Cao nhân xuất chiêu

Ông Lò Minh Ón hiện là Phó chủ tịch Hội khuyến học của huyện, tuy nhiên, đam mê của ông là nghiên cứu về văn hóa, phong tục tập quán của đồng bào Thái, Lào đang sinh sống ở mảnh vùng biên xa xôi này. Ông cũng đã có nhiều công trình nghiên cứu, nhiều đề tài khoa học được các cơ quan chuyên môn đánh giá cao, đạt được nhiều bằng khen cao quý.

                            Màn tỷ thí của Thoong Phênh và Có Dương đã khiến cho   nhiều người chứng kiến một phen đã mắt. Đó cũng là câu chuyện được kể   như huyền thoại. Ảnh minh họa.

Màn tỷ thí của Thoong Phênh và Có Dương đã khiến cho nhiều người chứng kiến một phen đã mắt. Đó cũng là câu chuyện được kể như huyền thoại. Ảnh minh họa.

Để đạt được những thành quả ấy, chính bản thân ông đã phải mày mò, đi và ghi chép quá nửa đời người. Chính bởi thế, có thể nói, về mảnh đất vùng Sốp Cộp này, khó có ai thông thạo bằng ông. Tuy nhiên, như lời ông Ón thừa nhận, dù đã dày công nghiên cứu, nhưng chính mảnh đất mà ông sinh ra và lớn lên vẫn ẩn chứa bao điều kỳ bí mà ông chưa thể lý giải được. Một trong số đó là cao nhân “võ Lào” Thoong Phênh, người ông đã từng tôn làm thầy và theo học một thời gian.

Theo lời ông Ón, ông Thoong Phênh sinh vào đầu những năm đầu thế kỷ trước và mất vào chừng năm 1985. Ông người dân tộc Lào, khoác áo tu hành từ tấm bé và tu tập trong chùa ở khắp Luông Pha Băng tới Sầm Nưa.

Ông Phênh dáng người to cao, lực lưỡng. Chừng ngoài 30 tuổi, ông hoàn tục trở lại Mường Và xây dựng gia đình. Kể từ đó, những câu chuyện về tài năng võ thuật xuất chúng như truyền thuyết của ông được truyền tụng khắp các bản làng. Tên tuổi của ông vẫn được nhắc tới như một bậc cao nhân vĩ đại mảnh đất Mường Và đến tận ngày nay.

“Không ai biết trong những năm bôn ba trên nước bạn Lào ông Thoong Phênh đã học được những gì. Thế nhưng, rất nhiều người dân và chính mắt tôi cũng được chứng kiến nhiều câu chuyện khó tin về ông. Những câu chuyện về Thoong Phênh cũng được truyền tai như huyền thoại.

Đầu tiên, phải kể đến là ông có sức khỏe vô địch, gấp mấy lần người bình thường. Có bận, trong bản có nhà bị cháy, ông đến giúp dập lửa. Nếu những người bình thường hổn hển đi được một chuyến nước thì ông đi được hai chuyến. Không những thế, những người khác chỉ mang được một chum thì chạy phăm phăm, ông ôm được hai chum nước trên tay.

Tôi cũng từng đứng hò reo cổ vũ bởi màn biểu diễn ông dùng răng của mình mà nhấc được cả một chum to chứa đầy nước mà hai người khênh đi xiêu vẹo”, ông Ón kể.

Tuy nhiên, màn võ mà ông Ón cho rằng “cả đời không quên được”, đó là cuộc tỷ thí giữa ông Thoong Phênh và đoàn người Tàu.

Ngày ấy, ở Mường Lay (Lai Châu), ông Đèo Văn Mun, em trai “vua Thái” Đèo Văn Long là người thích giao du, thích học võ thuật, phép thuật nên hay mời các võ sư, pháp sư ở khắp nơi đến tư gia của mình chơi.

Một ngày, khoảng năm 1950, có võ sư người Trung Quốc tên là Có Dương cũng nghe tiếng trọng hiền, đãi sĩ của Đèo Văn Mun mà tìm tới và có lời thách đấu với tất cả những cao thủ trong vùng. Nghe tiếng ở Mường Và có ông Thoong Phênh tài sức hơn người nên thông qua ông Mun gửi lời thách đấu. Nhận lời mời đó, một sáng, cùng với đám thanh niên trai tráng, hai ông cắt đường rừng tìm đến Mường Lay.

              Ông Lò Minh Ón.

Ông Lò Minh Ón.

Tới nơi, Có Dương đã đánh bật bao cao thủ chỉ với vài quyền thế khiến người xem khi ấy kinh hồn bạt vía. Nhiều người lo ngại, ông Thoong Phênh tuy có võ thuật tài ba nhưng khó lòng đánh lại, như thế thì người Việt mình “bẽ mặt lắm”.

Khi mọi người còn đang nhớn nhác sợ hãi thì phắt một cái, ông Thoong Phênh đã bật lên đài. Chẳng cần thủ thế gì nhiều, thấy đối thủ xuất hiện, Có Dương lao vào đánh tới tấp. Thế nhưng, vừa xông đến, nhanh như cắt Thoong Phênh đã tung người tung cú đòn cước như trời giáng. Và, chỉ một đòn duy nhất ấy, Có Dương đã bị ông Thoong Phênh đánh bật vào một bức tường ở gần đó. Sau cú đánh, Có Dương lảo đảo bước nhưng không thể nào đứng vững mà đổ ụp xuống. Tiếng hò reo dậy đất lại ầm ầm cất lên.

Màn biểu diễn… “rợn tóc gáy”

Đi đến nhiều nơi, nghiên cứu nhiều năm, ông Ón vẫn còn nhiều điều chưa thể lý giải về mảnh đất vùng biên giới này.

Ngày vùng đất này mới giải phóng, bộ đội biên phòng đến để dựng đồn, bảo vệ biên cương. Nghe tiếng ông Phênh giỏi võ, nhiều anh lính trẻ tò mò, muốn thử tài nghệ. Thế nhưng, ông bảo không chịu, ông bảo “nghề” của ông có những phép tắc, cấm kỵ riêng, không tiện sử dụng bừa bãi được.

Thế nhưng, vì quá tò mò lại hiếu thắng, những anh lính trẻ vẫn khăng khăng muốn mục sở thị cho kỳ được tài nghệ của vị cao nhân nức danh vùng Tây Bắc này. Thậm chí, để “mục kích”, những anh lính trẻ này còn dùng đủ mọi chiêu trò quyết để ông Phênh “ra đòn”.

Cực chẳng đã, thấy từ chối chẳng yên, một lần, ông Phênh quyết định biểu diễn tài nghệ cho các anh lính biên phòng. Trước sự chứng kiến của cả dân làng, Thoong Phênh bảo, nếu anh nào đủ sức dùng dao chém ông chảy máu thì ông sẽ đi khỏi đất này, còn không thì hãy để ông yên.

Nói rồi ông đưa cho các anh bộ đội con dao sắc lẹm, gạt mọi người ra, mắt nhắm nghiền ngồi thu lu ở giữa bãi đất trống. Tuy nhiên, nhìn cao dao sáng quắc, chặt thử cành cây thì chỉ cần nhẹ tay cũng đủ lìa cành, chẳng anh lính nào dám vung tay đọ sắt với… da thịt.

Thấy lính cứ lần chần mãi chẳng chịu ra tay, đoạn, ông đứng phắt dậy, giật lấy con dao sắc lẹm cứ thế… bùm bụp chém thẳng tay vào da thịt. Chém hết ở vai, ông Phênh lại chém xuống cẳng chân. Nhát nào cũng đầy uy lực.

Mấy anh lính trẻ thấy vậy thì giật mình kinh hãi, nhiều người còn phải nhắm mắt quay đi, không dám chứng kiến. Thấy ông buông dao, mới dám hé mắt nhìn. Tuy nhiên, lạ thay, da thịt ông vẫn vẹn nguyên. Có anh lính bạo gan tiến lại, sờ thử da thịt ông thì thấy không hề xầy xước. Sau bận ấy, ai ai cũng nể sợ, cũng không ai dám đòi thử tài vị cao nhân ấy nữa…

“Chứng kiến từ đầu đến cuối màn biểu diễn, tôi như người bị bỏ bùa. Vừa sợ, vừa thích thú, vừa tò mò… tôi quyết tâm “bái sư” cho kỳ được con người kỳ lạ này”, ông Ón kể lại cái “cơ duyên” mà sau này ông đã theo chân Thoong Phênh học võ…

Còn tiếp...

Theo Infornet

  » Cao thủ võ Việt: Trận đấu cuối cùng
  » Võ sư mình đồng da sắt ở Hà Nội
  » Sự thật về thần y Võ Hoàng Yên
  » Chuyện nữ võ sư Thiếu Lâm duy nhất ở Việt Nam
  » Quãng đời giang hồ khét tiếng của võ sư đất Sài Gòn
  » Khai quật mộ võ tướng con nuôi của Tào Tháo
  » Chuyện phi thường 2 cô gái

» Cao thủ võ Việt: Trận đấu cuối cùng » Võ sư mình đồng da sắt ở Hà Nội » Sự thật về thần y Võ Hoàng Yên » Chuyện nữ võ sư Thiếu Lâm duy nhất ở Việt Nam » Quãng đời giang hồ khét tiếng của võ sư đất Sài Gòn » Khai quật mộ võ tướng con nuôi của Tào Tháo » Chuyện phi thường 2 cô gái "Võ Tòng đả hổ" ở VN


Loading...
Bình luận
® GƯƠNG MẶT THƯƠNG HIỆU