Hoàng My hở eo thon đạp xe dạo phố Sao Paulo
  • Zalo

Hoàng My hở eo thon đạp xe dạo phố Sao Paulo

Văn hóa - Giải trí Thứ Hai, 29/08/2011 05:48:00 +07:00

(VTC News) - Người đẹp gửi về cho báo chí trong nước những dòng nhật ký và hình ảnh của mình tại Brazil, trong số đó có những tấm hình cô khỏe khoắn đạp xe...

(VTC News) - Trong cuộc phỏng vấn ngắn với BTC Hoa hậu Hoàn vũ 2011, đại diện Việt Nam đã trả lời hết sức trôi chảy với phát âm tiếng Anh tương đối chuẩn và phong thái tự tin. Trong hai ngày cuối tuần, cô cũng gửi về cho báo chí trong nước những dòng nhật ký và hình ảnh của mình tại Brazil, trong số đó có những tấm hình cô khỏe khoắn đạp xe đạp dạo quanh Sao Paulo.

Trong đoạn clip dài hơn 1 phút, Á hậu Việt Nam xuất hiện với làn da nâu khỏe khoắn, mái tóc xoăn quyến rũ. Hoàng My đã trả lời trôi chảy 3 câu hỏi mà ban tổ chức đưa ra (tạm dịch):

- Bạn có tin là có sự sống ở các hành tinh khác?

- Tôi tin có sự sống ở các hành tinh khác, và tôi tin trái đất không cô độc. Chỉ là vì chúng ta chưa biết đến sự sống ở các hành tinh khác thôi. Tôi thì tôi tin.

- Phụ nữ có ưu điểm gì so với nam giới?

- Tôi nghĩ lợi thế của phụ nữ so với đàn ông là sự nữ tính. Đó là một thứ vũ khí rất lợi hại.

- Nếu là một loài vật, bạn thích mình là con vật gì và tại sao?

- Con vật đầu tiên tôi nghĩ đến là cá heo. Tôi yêu loài cá heo. Chúng có ngôn ngữ riêng. Chúng liên lạc với nhau bằng dấu hiệu. Cá heo cũng rất dễ thương và biết cứu người nữa. Đó là lý do tôi thích cá heo.

Hình ảnh Hoàng My trong đoạn clip 

Nhật ký xem đua ngựa của Hoàng My

Hai ngày cuối tuần của Hoàng My tại Brazil diễn ra vô cùng bận rộn. Cô cùng các mỹ nhân thế giới đã tham gia rất nhiều hoạt động không ngưng nghỉ từ 6h sáng đến 12h đêm, từ thăm trường đua ngựa, dự tiệc tới đạp xe.

Trong ngày 27/8 Hoàng My đã có một ngày thú vị khi tới  tham quan hệ thống siêu thị, xem đua ngựa và dự tiệc tại một câu lạc bộ. Trong nhật ký của mình, Hoàng My Viết:

"Hôm nay là một ngày thật dài và hoạt động không ngừng nghỉ. Tối qua tôi chỉ ngủ được khoảng ba tiếng nhưng vẫn không cảm thấy quá đuối sức. Có lẽ vì chế độ tập luyện khắc nghiệt trước đây khiến cơ thể tôi bền bỉ hơn. Thật biết ơn HLV Al Morgan quá. Lúc trước Al nói nếu tôi cố gắng, tôi sẽ là một trong mười thí sinh có sức khoẻ dẻo dai nhất.

Hoàng My chụp hình cùng các bé gái tại trường đua 

 
Hoàng My và HH Guam 

Chúng tôi đến trường đua ngựa cùng các người đẹp. Cách ăn mặc của các bạn ấy khiến tôi có cảm giác mình lạc vào thế giới quý tộc châu Âu. Khi ấy, các vị tiểu thư đến các trường đua với những bộ cánh sang trọng và chiếc nón rộng vành hoặc cài trên đầu những chiếc lưới trông rất thời thượng. Còn tôi, một cô bé paparazzi chính hiệu với chiếc nón yêu thích bằng da lộn, đôi bốt và chiếc máy ảnh. Tôi chưa từng đi xem đua ngựa bao giờ nên chẳng biết sẽ thế nào cho đúng!


Và bạn biết không, tôi thấy hơi mắc cỡ khi cánh nhà báo mời tất cả những ai đội nón xuống chụp hình. Tôi không định làm xấu “đội hình” của các vị tiểu thư ấy và né tránh máy ảnh. Thật không may mắn thay, một cô quản sinh “tóm” được tôi: “Vietnam! You have hat! Come here!” (Việt Nam! Em có đội nón! Lại đây nào!). Từ trên chỗ ngồi khán giả tôi chỉ tay lên đầu tròn mắt và cười một cách rất tếu: “Is it hat?” (“Cái này mà là nón sao?”). “Yes it is!” (Đúng rồi, nó là nón đó!), cô ấy vọng lên. Tôi đã bị tóm và gần như đứng giữa các vị tiểu thư. Ôi Chúa ơi, trông mình “nổi bật” thật đấy!

Các cô bé tôi gặp ở trường đua rất đáng yêu. Có mấy bé mạnh dạn đến chụp hình chung, nhưng có một cô bé khá rụt rè, chỉ đứng đó cùng chị mình và nhìn thôi. Tôi thấy cô bé ấy đứng đó nhìn mình rất lâu, đôi mắt thật buồn. Rời khỏi chỗ ngồi, tôi tiến lại gần hỏi cô bé “Do you want to have a picture with me?” (Em chụp với chị một tấm hình nhé?). Cô bé mừng rỡ, chui qua khỏi rào cản giữa chúng tôi để chụp hình cùng tôi.

 

Cuộc đua ngựa chuẩn bị bắt đầu! Chú ngựa của tôi mang số 1. “Đó là con số may mắn!”, tôi nghĩ và chăm chú ngắm nhìn chú bước đi hiên ngang với chiếc cương màu đỏ quá nổi bật! Tôi cúi xuống nhìn con số 1 cầm trong tay vân vê cười thầm rồi bỏ vào túi áo. Khi ngước lên tôi thấy chú ngựa vùng vẫy như muốn hất tung anh chàng cưỡi ngựa. Ôi Chúa ơi! Anh ấy bị hất văng xuống đất! Thật may anh ấy vẫn ổn. Chú ngựa ương ngạnh quá, một chú ngựa bất kham!

Không khí nóng bừng lên khi cuộc đua bắt đầu với sự hò hét cổ vũ của các người đẹp từ các nước. Tôi đứng từ trên cổ vũ nhiệt tình cho anh chàng số 1 ương ngạnh. Ai là người thắng cuộc ư? Rất tiếc không phải chú ngựa của tôi mà là chú ngựa số 8. Nhưng tôi vui vì tôi thu được một túi đầy các thứ khác, đó là nụ cười rất tươi của rất nhiều người. Tất nhiên rồi! Vì tôi cầm máy ảnh cơ mà! Ai lại không cười trước máy ảnh cơ chứ!

Buổi tối chúng tôi được đưa đến một câu lạc bộ. Với tôi quán bar - câu lạc bộ nghĩa là nhạc ầm ĩ, khói thuốc và rượu. Một “con mọt sách” như tôi thì khó lòng yêu được những chỗ ầm ĩ. Thế mà thứ âm nhạc này, ánh sáng này, không gian này cùng các nhạc công thực sự khiến tôi “rơi tõm vào tình yêu” với nơi này. Họ chơi một loại nhạc cụ như cây đàn organ treo trên người (tôi sẽ tìm cho bằng được loại nhạc cụ này tên gì), saxophone và trống. Những đoạn nhạc du dương được chơi xen kẽ những khúc nhạc dập ầm ĩ luôn làm tôi chết trân. Chúng giống như một tách trà nóng khi bạn ăn quá nhiều đồ ngọt vậy. Những lúc như thế tôi không thể chuyển động hay nhảy nhót gì nữa, cơ thể tôi nói rằng con người nghệ sĩ trong tôi đang bận bịu thưởng thức đoạn nhạc và cần dừng tất cả mọi hoạt động.

 
 

Một anh chàng đánh trống xuất hiện bất ngờ từ phía dưới sân khấu, tiến lên phía trên, rồi sau đó là một dàn rất đông những anh chàng đánh trống. Họ làm vỡ tan tất cả sự im lặng ở mọi ngóc ngách và kết thúc cuộc vui một cách ngoạn mục. Chúng tôi ra về trong đầu còn văng vẳng bài nhạc kết".

Ngày thứ 8 tại Brazil - Đạp xe quanh Sao Paulo, Hoàng My viết:

“Bạn biết không, hôm nay là ngày tuyệt vời nhất trong những ngày tuyệt vời tôi trải qua ở Brazil. Nhóm chúng tôi có mười lăm người được chạy xe đạp vòng quanh thành phố. Sao Paulo mở ra trước mắt tôi một màu xanh của cây cối, trên con đường tôi đạp xe qua.

 

Tôi rất háo hức vì chỉ có mười lăm người được đạp xe thôi, và tôi là một trong số mười lăm bạn may mắn đó. Tôi nhận chiếc xe đạp và chiếc nón an toàn của mình trong lòng phấn khích không tả được. Dường như số năng lượng tôi đang có đã sẵn sàng cho cuộc đạp xe này, thậm chí còn dư ra một ít. Đã bao lâu rồi nhỉ tôi không đạp xe. Thầm nghĩ khi về lại Việt Nam tôi sẽ mua một chiếc xe đạp đi học mất!

Chúng tôi được ra ngoài đường. Sao nghe cái cụm từ được ra ngoài đường nó quý báu đến thế! Phải rồi, chúng tôi được bảo vệ rất nghiêm ngặt vì sự an toàn của chính chúng tôi. Để một lần được ra ngoài đường thế này, tôi hiểu tất cả phải được chuẩn bị rất kỹ, đặc biệt là dàn vệ sĩ. Họ cứ như những người anh trai cả luôn sẵn sàng xả thân vậy.

 

 

Con đường thật tuyệt! Thật nhiều cây. Mới cách đây hai hôm thôi tôi nói với các bạn, Sao Paulo cần nhiều cây hơn (vì những gì tôi trông thấy toàn là xi măng và những toà nhà trọc trời thôi), thế mà hôm nay tôi đã được mãn nhãn với màu xanh của cây cối rồi.

Chúng tôi dừng ở một công viên có rất nhiều trái dừa. Các bạn thí sinh, mỗi người một chai nước dừa, còn tôi thì thích uống trong trái. Một chặng đường dài dưới ánh mặt trời chói chang, còn gì hơn khi được ôm một trái dừa mát lạnh!

Tôi trở về khách sạn ngập tràn năng lượng cho những hoạt động tiếp".

 
 
 
 
 

Dương Thảo

Bạn có cảm nghĩ gì về "Hoàng My hở eo thon đạp xe dạo phố Sao Paulo" ?. Chia sẻ ý kiến của bạn tại đây
Bình luận

Bạn chưa nhập đủ thông tin

Cùng chuyên mục

Mới nhất