Giả ăn mày cứu con gái khỏi địa ngục ở Móng Cái

(VTC News) – Tìm kiếm suốt một tuần, con gái của ông vẫn bặt vô âm tín. Không nản ông Cừ lại một mình lặn lội khắp nơi. Lúc ông cải trang thành người ăn mày, lúc cải trang thành người thu mua phế liệu. Có lúc trong vai dân có tiền len lỏi vào khắp các khu chợ, khu nhà trọ, điểm vui chơi vùng biên giới Quảng Ninh để tìm cô con gái.

    » Người thợ mỏ và cuộc truy tìm cô con gái mất tích

» Người thợ mỏ và cuộc truy tìm cô con gái mất tích

  Vợ chồng ông Cừ đau khổ nhớ lại câu chuyện tìm con.

Vợ chồng ông Cừ đau khổ nhớ lại câu chuyện tìm con.

 

Vất vả tìm con

Sau khi cuộc tìm kiếm của cả gia đình thất bại, ông Cừ nhét quần áo vào bao, phóng ảnh của con thành nhiều bản rồi tìm ra Móng Cái. Ô
ng đến công an các phường thông báo việc con gái mình bị mất tích, nhờ sự trợ giúp của họ.

 
Ông hóa trang thành người đi nhặt rác, người lượm ve chai, lang thang ở TP. Móng Cái. Tối đến ông lại tựa lưng luôn vào gốc cây bên đường nghỉ ngơi. “Mệt nhưng tôi không tài nào ngủ được, tôi cứ nghĩ miên man về nó với hàng trăm câu hỏi đặt ra, không biết giờ này nó ở đâu, nó đang làm gì, hay là?”, ông Cừ nói.

 

Hễ thấy tụ điểm xe ôm, bà hàng nước nào ông đều ghé qua đưa cho họ tấm ảnh của con gái mình, kèm theo 50 nghìn đồng. 

  
Rồi
 ông thay bộ quần áo lịch sự, đóng giả khách làng chơi la cà vào nhà thổ ngoài Móng Cái. Nhưng tất cả các nhà thổ ông qua, thông tin về cô con gái vẫn bặt vô âm tín.

Mỗi lần vào quán cơm, ông đưa tấm ảnh con gái ra hỏi chủ quán, họ thường nhìn ông từ đầu đến chân, rồi đuổi ra ngoài vì thấy ông rách rưới, bẩn thỉu làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của họ. 

 

Hầu hết các khu nhà trọ ông Cừ đều đã hỏi thăm. Tuy nhiên, 10 ngày trôi đi mà thông tin về con gái vẫn là con số không.

Đêm tìm kiếm thứ 10, ông ốm nặng, nằm bẹp luôn, không ăn không uống được gì, mọi nỗ lực của ông vẫn dẫn đến ngõ cụt.  Nghĩ đến hành trình tìm con gái quá khó nhọc mà không được thông tin gì, nước mắt ông cứ ứa ra.

“Lúc đó thâm tâm tôi nghĩ mọi hy vọng có thể tìm lại được đứa con không còn nữa. Tôi gắng gượng dậy đi tìm con một ngày nữa, dù không thấy thì cũng phải về. Liều thuốc tối hôm đó giúp tôi hạ được cơn sốt. Ngày thứ 11, tôi quyết định lang thang đến những khu chợ lớn nhất ở TP. Móng Cái. Tôi đi cả ngày, khắp các khu chợ, nhưng mọi hy vọng tìm được con đã tắt” -  Ông kể lại mà nước mắt vẫn lăn dài trên má.


Người đàn bà bí hiểm


Ngày thứ 12, ông ra chợ Bốn ăn bữa cơm, lấy sức bắt xe về Cẩm Phả. Chủ quán vừa mang suất cơm ra thì một người phụ nữ chạc 40 tuổi bước vào. Như một thói quen, ông lần trong bao tải lấy ra một tấm ảnh con gái mình nhờ chị ta xem.

  Khu nhà mà ông Cừ tìm thấy con gái. 

Khu nhà mà ông Cừ tìm thấy con gái. 

Người phụ nữ lạ mặt cầm tấm ảnh cô con gái ông ngắm rất kỹ, quay sang nhìn ông từ đầu đến chân, rồi bỏ đi một cách khó hiểu. Linh tính của người làm cha mách bảo ông rằng, người đàn bà kia còn giấu điều gì đó. Để vội tờ tiền 20 nghìn xuống bàn, ông Cừ đi theo người phụ nữ.

Giữ khoảng cách 25m, người phụ nữ đi trước, ông đi sau. Ra khỏi chợ khoảng vài trăm mét, chị ta chui vào một bãi lau. “Khi chị ta biến vào bụi lau thì tôi núp vào một gốc cây. Họ là phụ nữ, còn tôi là đàn ông không thể theo sát người ta được. Nếu người ta đi vệ sinh thì sao? Nhưng tôi nhìn chằm chằm vào bụi lau vì sợ chị ta đi mất. Vài phút sau, chị ta nhìn thẳng về hướng tôi gật gật”, ông Cừ nói.

Lúc đó mọi hy vọng trong ông như được hồi sinh, ông lao nhanh về hướng người đàn bà trước mặt. Khi vừa đến nơi người phụ nữ lạ mặt cất lời: “Tôi biết con ông ở đâu, nhưng ông phải cho tôi tiền tôi mới nói”.

Khi đó ông Cừ đồng ý với bất cứ giá nào mà người phụ nữ lạ mặt kia đặt ra. “Tôi chỉ muốn biết con tôi đang ở đâu thôi, chị cần bao nhiêu tôi cũng đưa cho” – ông Cừ sốt ruột. Người đàn bà này bảo: “Ông đưa tôi 8 triệu và giao tiền tại địa điểm là một gốc cây ở gần khu chợ Bốn”.

Cứu con khỏi địa ngục

Ông Cừ quay về góc khu chợ Bốn như chị ta yêu cầu. Đầu giờ chiều hôm đó, lòng ông đang nóng như lửa đốt thì một người đàn ông đi xe viva, đầu đội mũ bảo hiểm kín mít đến. Vừa gặp ông Cừ, người lạ mặt hỏi: “Tiền đâu?”. Ông Cừ rút luôn 8 triệu đồng đưa cho anh ta không một chút ngần ngại. Anh ta ghé vào tai ông nói nhỏ: “Trong một nhà trọ thấp nhất ở phường Hải Hòa”. Chỉ nói có vậy, rồi anh ta phóng xe lao đi mất.

  Căn phòng này là

Căn phòng này là "địa ngục" nhốt em Thắm. 

Hy vọng tìm được cô con gái lại chứa chan trong lòng ông bố tội nghiệp. Thay bộ quần áo rách vào, đội mũ cối, đeo kính đen, bịt khẩu trang, ông đến từng khu nhà trọ trên địa bàn phường Hải Hòa. “Tôi lại trong vai người gom nhặt ve chai, tôi lang thang hết khu nhà trọ này đến khu nhà trọ khác, đặc biệt là những khu nhà trọ thấp lè tè, gõ cửa từng phòng để hỏi mua ve chai”, ông Cừ nói.

Đến khu nhà trọ thứ 9, ông chợt nhận ra nó rất thấp. Khu nhà được xây và lợp bằng phi-brô-ximăng. Ông hồi hộp tiến vào từng phòng, gõ cửa hỏi mua phế liệu.

Phòng thứ nhất không thấy, phòng thứ hai cũng không thấy, phòng cuối cùng thì lại khóa cửa bên ngoài. “Tôi tiến sát lại, đưa mắt qua khe cửa, tôi suýt hét lên khi thấy con gái tôi đang bị giam lỏng trong đó. Tôi giật cửa đằng trước, cháu sợ nên lao ra cửa sau, vừa chạy vừa khóc. Tôi vòng ra chạy theo, vừa chạy vừa hô: “Con ơi bố đây! Con ơi bố đây!”. Nhưng khi đó cháu vẫn không nhận ra tôi nên cứ thế chạy thục mạng.

Một mặt tôi hô, một mặt tôi vứt khẩu trang, kính, mũ. Có lẽ cháu nhận ra tiếng tôi nên dừng lại. Cháu lao vào ôm chầm lấy tôi khóc nức nở” – ông Cừ nhớ lại giây phút xúc động đặc biệt.

Hai bố con tôi vừa khóc vừa chạy qua đường, rồi trèo lên taxi thẳng hướng Cẩm Phả. Ngồi trên xe, cô con gái không nói một câu nào mà chỉ khóc.

Con gái ông nghẹn ngào cho biết, trong những ngày bị Hà Văn Dũng đưa ra Móng Cái, hàng đêm cô đều bị hắn cưỡng ép quan hệ tình dục. “Nghe đến đây, tôi như rụng rời tay chân. Thương con gái, tôi ôm chặt lấy cháu, vậy mà cháu vẫn run lên bần bật vì sợ.” Ông Cừ kể lại.
 

    » Người thợ mỏ và cuộc truy tìm cô con gái mất tích

» Người thợ mỏ và cuộc truy tìm cô con gái mất tích


Còn tiếp...

Lê Thanh

Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN