Gặp người phụ nữ gần 70 tuổi vẫn… đứng đường

Những tưởng gái bán dâm không mặt hoa da phấn thì cũng phải ở cái tuổi mơn mởn xuân xanh. Tuy nhiên, câu chuyện của các bác sĩ đang làm việc tại Trường Giáo dục Lao động Thanh Xuân, Hải Phòng, khiến chúng tôi không khỏi ngạc nhiên. Theo lời bác sĩ này thì trường từng có học viên 62 tuổi. Học viên này bị bắt vì hành nghề mại dâm và mới được ra trường cách đây vài năm. Phần vì tò mò, ngạc nhiên, tôi quyết tìm đến địa chỉ mà vị bác sĩ cho để tìm đến cái nhân vật "khó tin" ấy.

  » Triệt phá ổ mại dâm trả

» Triệt phá ổ mại dâm trả "lương" tháng » Làm nhục, rao người yêu cũ là gái mại dâm » Chạy xe ôm kiêm điều hành đường dây mại dâm » Bắt mại dâm cao cấp tại khách sạn Thế Kỷ Mới » Gái mại dâm “xử” nhau đến chết vì phá giá » Mại dâm trá hình bằng nhà nghỉ của các "tú ông" » Xông vào ổ mại dâm "vòi vĩnh", 2 anh em cùng vào tù » Kỳ cục nữ mại dâm có 3 chân, 2 bộ phận sinh dục » Vụ án hy hữu: Gái mại dâm gặp cướp » TP.HCM “nóng” nhất cả nước về mại dâm

Vượt đoạn đường từ Trường Giáo dục tìm đến cái xóm nghèo ở ngoại ô hành phố cảng, chúng tôi tìm đến nhà bà Khuất Thị Hiền. Đến đầu con xóm nhỏ chúng tôi hỏi nhà bà Hiền, mấy bà cô mắt xanh mỏ đỏ ngoài đầu đường liếc xéo đoán chừng "không phải công an", rồi thủng thẳng đáp: "Nhà bà Hiền "cave" nghiện rượu ấy à! Có khi giờ này đang say khướt rồi, nhưng cứ vào thử xem. Đi thẳng, rẽ phải, thấy con đường nhỏ...".

Theo lời chỉ dẫn, tôi đến nhà bà Hiền, rất may bà đang ở nhà và trong tình trạng "hoàn toàn tỉnh táo". Nhìn thấy người lạ đến tìm mình, bà lão có khuôn mặt nhăn nhúm khẽ giật mình, thốt lên: "Nhà tôi có làm gì phạm tội đâu". Chắc bà tưởng Công an nên hoảng hốt. Tôi giới thiệu là đến từ một Trung tâm bảo trợ xã hội, muốn giúp đỡ, bà mới mời vào nhà.

Căn nhà đơn sơ, liêu xiêu, xộc lên mùi ẩm mốc, trống huếch hoác và không đồ đạc giá trị. Không bôi trát phấn son lên mặt, khuôn mặt người phụ nữ sắp đến tuổi "cổ lai hy" bạc thếch, nhăn nheo như trái táo khô, không còn sót lại tí chút nào vẻ mặn mà của thời con gái.

Ảnh minh họa. 

Ảnh minh họa. 


Vẫn giữ một khoảng cách "an toàn", người phụ nữ già kiệm lời và liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Phải khéo léo đẩy đưa câu chuyện lắm tôi mới tiếp cận được câu chuyện đời có phần "tế nhị" của bà. Như chạm phải "mạch", người phụ nữ bỗng nổi đóa: “Không làm cái nghề ấy thì lấy gì mà bỏ vào mồm!...”.

Thế nhưng sau câu nói có phần chanh chua, nanh nọc và đầy vẻ bất cần đời ấy, hai hàng nước mắt hiếm hoi tuôn dài sau kẽ mắt đầy vết chân chim. Bà gục mặt lên hai bàn tay nhăn nheo nức nở. Thế rồi, bằng cái giọng đứt quãng nhường chỗ cho những tiếng nấc nghẹn ngào, bà kể cho tôi nghe câu chuyện đời là phép cộng của chuỗi ngày đau thương, buồn bã.

Lấy chồng từ khi tuổi đời còn khá trẻ, hai đứa con còn thơ dại thì bà đã phải chịu cảnh "mồ côi chồng". Một nách hai con, người phụ nữ ấy phải làm đủ các nghề để có tiền trang trải cuộc sống. Năm tháng đi qua, các con bà lớn khôn, những tưởng cuộc sống đã bớt chút vất vả nhưng dường như số phận nghiệt ngã vẫn chưa buông tha bà.

Cũng như nhiều thanh niên sớm hư hỏng ở cái xóm bụi này, chúng lần lượt bập vào ma túy. Đã không làm ra tiền, chúng còn liên tục hành mẹ già đòi tiền để thỏa mãn cơn nghiện. Có lần, chúng còn lấy dao dí vào cổ, ép bà phải dốc những đồng tiền cuối cùng. Được một thời gian, không vòi tiền mẹ được nữa, chúng bỏ nhà đi biệt xứ. Nói đến đây, bà lại bật lên nức nở: "Không biết giờ chúng còn sống không hay đã chết dấp chết dúi ở xó xỉnh nào rồi".

Chồng chết, con bỏ đi, một thân một mình trong căn nhà hoang tàn, bà bỗng sinh tật nghiện rượu nặng. Bà bảo: "Rượu nó làm tôi quên đi sự cay nghiệt của cuộc đời". Tuy nhiên, cái chất "gây quên thần tiên" ấy nó hại đời bà. Say xỉn liên miên, vừa tỉnh lại lên cơn thèm, những đồng bạc cuối cùng dành dụm bà đổ vào rượu hết. Không có tiền mua rượu, "cái khó bó cái khôn", bà thất thểu lượn lờ trong xóm nhỏ xin tiền.

"Lấy đâu ra tiền mà cho bà, không có thì đi mà "bán trôn nuôi miệng", một ả làm gái đã "đập" vào mặt bà như thế. Về đến nhà, vắt tay lên trán, suy nghĩ bà thấy "đó cũng là phương án... hay": "Làm gì cũng được, đời tôi còn gì để mất đâu, cốt là kiếm ra tiền". Vậy là chải chuốt, vậy là son phấn, vậy là nhập vào đội quân gái vẫy ở những con đường không ánh điện.

Ảnh minh họa. 

Ảnh minh họa. 


Không có nhan sắc, lại nhăn nhúm già nua nên “công cuộc vẫy” của bà cũng lắm gian nan. Tuy nhiên, thi thoảng cũng có những gã trai ưa của lạ, muốn thử cái mới, hoặc những kẻ ít tiền mà vẫn ham vui tìm đến bà. Bởi có tuổi nên cái giá của bà cũng… mềm lắm.

Rời khỏi căn nhà dột nát, tôi bỗng thấy chạnh lòng thay cho số phận của người phụ nữ vừa đáng trách vừa đáng thương ấy. Suốt cuộc đời lam lũ tần tảo chăm con, những mong con cái khôn lớn, về già được an nhàn. Nhưng khi xấp xỉ tuổi “cổ lai hy” lại đưa chân vào con đường không mấy trong sạch ấy. Ở cái tuổi của người phụ nữ này, nhiều người đã có cháu gọi bằng bà.

Bà nói rằng, sau khi đi Trại về đã bỏ nghề, nhưng nghe mấy người hàng xóm kể, bí tiền uống rượu bà vẫn trát thêm son phấn nhập hội "phố vẫy". Có khi chỉ để kiếm nửa lít rượu...


Theo Lê Trang (Zing)

Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN