Đức Tiến: "Còn sống cùng nhau là còn hạnh phúc"

(VTC News) – “Tôi vô tư trong hôn nhân và tình yêu. Cuộc đời không biết trước ngày mai thế nào. Tôi tận hưởng những ngày hạnh phúc và không ngồi đấy để lo những chuyện mà mình không mong chờ” - Siêu mẫu Đức Tiến chia sẻ.

Biết cách thoát khỏi nỗi buồn

- Hiện anh đang làm giám đốc PR của một công ty liên quan đến thời trang. Dường như sau khi cưới thì nhu cầu ổn định công việc của người ta cao hơn thì phải?

- Thực ra, tôi vẫn đi diễn nhiều show, trong đó có cả những show truyền hình như Thời trang @, Thời trang và cuộc sống. Tôi tham gia những chương trình thời trang để dành tặng cho khán giả yêu mến mình. Bên cạnh đó là những chương trình lớn, từ thiện và có ý nghĩa chứ tôi không tham gia tất cả các chương trình.
  Người mẫu Đức Tiến 

Người mẫu Đức Tiến 


- Lý do anh kén chọn kỹ càng hơn là gì?

- Tôi cũng là người ôm đồm, tham công tiếc việc và đam mê với những công việc mình nhận làm. Nhưng trong thời trang, ôm đồm quá thì không tốt. Tính chất công việc của một model giống nhau ở các show diễn nên phải lựa chọn và dành thời gian để làm những việc khác nữa.

- Nó có đồng nghĩa với việc dành sân chơi thời trang cho những bạn trẻ hơn mình?

- Điều đó là đương nhiên rồi. Đến thời điểm nào đó, một công việc không còn phù hợp với mình thì phải bước tới một sân chơi khác ý nghĩa và phù hợp hơn. Thực sự đi diễn bây giờ, chung với các bạn trẻ nhiều khi cũng ngại cho các bạn ấy và ngại luôn cho cả mình. Những trang phục để diễn cũng không phù hợp bởi sự teen quá, khán giả cũng không phù hợp để mình xuất hiện. Tất cả những model lứa tuổi tôi đều có một công việc riêng bên cạnh việc đi diễn. Những người trẻ sẽ có cơ hội lấp vào những chỗ trống đó và tỏa sáng.

- Chứ không phải đến lúc người ta cảm giác như mình lạc lõng giữa dòng chảy nên dừng lại?

- Không phải là lạc lõng. Vấn đề là khi ta 7 tuổi, ta mặc một chiếc áo sặc sỡ nhiều màu và vẫn thấy dễ thương; khi ta 15 tuổi ta khác, 18, hay 30 tuổi sẽ càng khác. Công việc cũng như vậy thôi, khi chiếc áo không còn phù hợp nữa thì bỏ đi, mặc thêm vào sẽ kỳ lắm. Quá chật, quá rộng hay màu sắc không phù hợp đều đáng tránh ra.

- Nhưng khi anh mặc một cái áo mới cũng là một vấn đề. Vấn đề của sự bắt đầu. Mà bắt đầu thì đâu có dễ?

- Đúng như vậy, có nhiều sự khó khăn cho một hành trình mới. Tuy nhiên, khi bước sang một lĩnh vực mới đòi hỏi sự chuẩn bị kỹ lưỡng về chuyên môn, nghiệp vụ rõ ràng, làm gì và như thế nào. Tôi có sự trải nghiệm vừa đủ để thấy mình luôn quý từng khoảnh khắc sống, từng công việc mình làm. Đối với tôi, công việc và được làm việc là một hạnh phúc.

- Và có khi nào anh thấy mình không hạnh phúc?

- Đó là lúc công việc không trôi chảy. Tôi đã cố gắng nhiều mà kết quả không như mong muốn hay làm nhiều, kỳ vọng nhiều nhưng mọi người không đánh giá cao nỗ lực đó cũng khiến mình buồn. Dù sao cũng là con người mà. Tuy nhiên, tôi không để những điều ấy ảnh hưởng đến mình nhiều. Và nhất định không để mình rơi vào trạng thái lạc lõng. Tôi đã sống ở Sài Gòn 8 năm, đủ để quen với nhịp sống ở đây. Tôi không muốn rơi vào trạng thái hôn mê giữa những hư thực trong khi dòng người vồn vã chảy.
   

 

- Thế nhưng lý trí có khi nào điều khiển được hết mọi chuyện đâu?

- Tất nhiên, tôi cũng không phải là một cái máy để có thể bật on hay off. Nhưng tôi biết mình cần làm gì để thoát ra khỏi những lúc không vui. Mặt khác, tôi còn có những bạn bè có thể chia sẻ được nhiều thứ. Họ cũng không để mình rơi vào tình trạng như thế. Cuộc đời có những lúc buồn nhưng mình còn nhiều thứ khác để nghĩ và làm việc. Có một điều quan trọng tôi học được đó là biết cám ơn những người chia sẻ cùng mình.

- Nói là vậy, nhưng bạn bè cũng không thể sống cuộc sống của mình, đau tận cùng nỗi đau của mình, vui tận sâu trong niềm vui tâm can mình?

- Người ta vẫn thường nói trước khi có người cứu ta thì hãy tự đứng dậy đi đã. Bạn bè có người hiểu mình như thế này, có người hiểu mình như thế kia. Tôi thường tự giải quyết mọi vấn đề. Tự mình nhận biết được vì sao mình buồn hay vui. Ít khi tôi để bạn bè buồn lây. Khi đi chơi cùng thì chỉ có nụ cười thôi.

Chuyện thất bại trong cuộc sống với tôi là bình thường, không ai có thể thành công mãi và cũng không ai thất bại cả đời. Tôi đón nhận những thất bại một cách nhẹ nhàng. Lúc buồn vì thất bại, tôi quẳng nó sang một bên, không nghĩ nhiều. Sau đó tĩnh tâm tính tiếp. Ở thời điểm gặp biến cố thì thường giải quyết công việc một cách không thấu đáo. Và tôi không giải quyết mọi việc trong thời điểm như vậy. Tôi chọn cuộc sống tận hưởng, vừa làm việc vừa vui chơi. Tôi nghĩ nếu làm việc không thì stress lắm. Mà nếu chỉ chơi không thì cũng không hứng thú gì.

Làm phim nuôi dưỡng cảm xúc nhưng dễ stress

- Niềm vui và nỗi buồn của anh chỉ có về công việc sao?

- Mỗi người có một quan niệm về niềm vui, hạnh phúc của họ. Có những người hạnh phúc đơn giản chỉ là một trận bóng đá, một ly bia hay một tô bún bò Huế. Tôi cũng như mọi người thôi, niềm vui cũng đơn giản. Nhưng giờ đã có gia đình nên hạnh phúc gia đình cũng là một niềm vui rất lớn. Tôi cân bằng tất cả. Tôi hơi máy móc về vấn đề thời gian. Thời gian nào dành cho công việc, gia đình và bạn bè, rất rành rọt. Tôi luôn cố gắng làm như thế khi có thể. Nhưng có khi có những thứ công việc kéo đi. Không phải 8 tiếng làm việc mà thường là hơn. Đến thời điểm này tôi nghĩ không cần phải có sự điều chỉnh ghê gớm vì tất cả các việc vẫn nằm trong sự kiểm soát của mình.

- Và con đường anh đi, nó đúng như hành trình anh mong muốn chứ?

- Thực ra là không đâu. Tôi lập trình công việc có trong hiện tại. Một ngày tôi làm gì, đi đâu và gặp ai. Tôi không đủ tài năng để lập trình cho mình một con đường dài như từ hồi sinh viên ra trường đến nay. Có những điều, những thứ, những công việc nho nhỏ không đến lập tức được. Những ước mơ luôn lỡ hẹn với tôi nhưng đến trong một thời gian gần.
   

 

- Với Đức Tiến, điện ảnh vẫn có chỗ đứng nhưng có vẻ anh từ chối nó?

- Vấn đề là phim nhiều, vai diễn nhiều, nhiều đạo diễn phim dành ưu ái nhưng đúng là tôi bận bịu nhiều việc trong thời gian vừa qua. Nào là cưới vợ, xây nhà cửa, gia đình vợ về nước không thông thuộc hết mọi thứ trong nước nên tôi phải lo. Công việc chiếm hết thời gian nên tôi phải từ chối các phim. Tôi muốn tham gia những phim truyền hình với vai diễn hấp dẫn mình. Thời điểm này phim truyền hình đang bùng nổ. Có nhiều phim được sản xuất nhưng phim hay thực sự thì hiếm. Tôi có đọc một vài kịch bản, thấy vai cũng được nhưng chưa đủ sức hấp dẫn nên từ chối.  

- Vì nếu tham gia, anh sợ nó ảnh hưởng đến danh tiếng của mình?

- Thực ra làm phim tốt cho cảm xúc và công việc. Tôi không mong muốn xuất hiện ở nhiều phim vì tôi không có đủ thời gian và sức khỏe. Những phim tôi tham gia nặng về tâm lý, đạo diễn yêu cầu cao chứ không thuộc dạng vai công tử con nhà giàu ăn chơi và vướng vào mấy cuộc tình tay ba. Làm việc như thế rất stress và ảnh hưởng nhiều đến sức khỏe và công việc khác.

Tôi không coi điện ảnh là một cuộc chơi. Mỗi công việc tham gia đều phải nghiêm túc với nó, toàn tâm với nó, dành trọn thời gian cho nó. Tôi thà làm ít còn hơn hời hợt. Nếu có vai diễn hay mà đạo diễn thực sự tin tưởng thì chắc chắn tôi cũng sẽ không phụ lòng. Có thể thời gian tới, tôi sẽ tham gia phim nhựa.

Còn sống cùng nhau là còn hạnh phúc

- Anh cưới vợ từ tháng 3, trên nền tảng hai người yêu nhau rất lâu trước đó nhưng tâm lý thay đổi môi trường sống khiến cho người ta suy nghĩ nhiều trước khi quyết định về sống với nhau. Anh cũng thế chứ?

- Đúng là suy nghĩ rất nhiều. Hôn nhân bắt đầu cho một chặng đường mới của sự kết hợp hai người. Trong chặng đường mới này, hai người bắt đầu có nhiều thứ phải chia sẻ và cùng nhau vượt qua. Bắt đầu một cuộc sống của gia đình có nhiều biến đổi. Bên cạnh hạnh phúc và chia sẻ còn có những khó khăn phải vượt qua và chúng tôi phải chiến đấu để chiến thắng những điều ấy để hạnh phúc bên nhau.

- Cụ thể những khó khăn là gì?

- Nhiều hơn những thứ mọi người nghĩ là việc ít gặp gỡ bạn bè, ít đi chơi và hiện tại, tôi đã bắt đầu cuộc sống mới khá ổn. Tôi dành thời gian cho gia đình vào cuối tuần. Hiện tại, Phương đã về Mỹ để học tiếp. Phương đang có hai lựa chọn là học xong thì về Việt Nam hay làm việc bên ấy. Cả hai đều tốt. Tôi cũng suy nghĩ là mình có thể theo học một khóa học bên đó trong lúc Phương học nốt. Cô ấy còn học 4 năm nữa. Thời gian ấy đủ để tôi tham gia một khóa học. Sau đó hai đứa trở về Việt Nam để sống.

- Mới cưới mà mỗi người một nơi, vợ chồng trẻ mà xa nhau như thế cũng buồn chứ nhỉ?

- Chúng tôi xa nhau từ hồi còn yêu nhau cơ. Cứ đi đi về về như thế. Có lúc Phương ở Việt Nam 5, 6 tháng rồi lại đi. Tết này cô ấy lại trở về. Chúng tôi có nhiều kế hoạch cho đời sống gia đình nhưng chuyện có em bé thì hiện tại là chưa phù hợp. Ít nhất phải có ba năm nữa mới tính được chuyện ấy.
  Ảnh cưới của vợ chồng Đức Tiến - Bình Phương 

Ảnh cưới của vợ chồng Đức Tiến - Bình Phương 


- Xa nhau thế, vợ chồng anh "giữ lửa" thế nào?

- Bạn bè của Phương ở Việt Nam rất nhiều, tôi đi đâu làm gì đều có bạn bè Phương "báo cáo" hết. Nói vậy thôi chứ hàng ngày tôi và vợ vẫn dành thời gian để chia sẻ cho nhau bằng điện thoại, facebook. Gia đình hai đứa gần nhau nên cũng hay qua lại.

- Nhưng có những chuyện, ở xa không thể chia sẻ được?

- Tất nhiên là khó khăn. Bọn tôi đã quen rồi. Nó là một phần cuộc sống và chúng tôi học cách quen. Bọn tôi biết, hiểu, chia sẻ và tin tưởng khi sống xa nhau nên đã quyết định lấy nhau.

- Ba năm đầu là thời gian thử thách rất khó khăn với các cặp vợ chồng trẻ. Thế mà anh lại ở xa vợ mình. Anh không lo có chuyện sao?

- Tôi vô tư trong hôn nhân và tình yêu. Cuộc đời không biết trước ngày mai thế nào. Tôi tận hưởng những ngày hạnh phúc. Còn sống với nhau là còn hạnh phúc, còn vui vẻ. Nếu có lỡ dở thì nhẹ nhàng chấp nhận một cách vui vẻ. Tôi không ngồi đấy để lo những chuyện mà mình không mong chờ.

- Xin cảm ơn anh!

Đào Gia Long
(Thực hiện)




Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN