Cuộc đấu súng đầu nguồn sông Serepok

(VTC News) - Tiếng loa chưa dứt, hắn rút khẩu AR15 cưa nòng bắn loạn xạ. Một loạt tiếng nổ vang rền từ bốn phía, Hoàng "phát xít" gục xuống như một tàu lá.

  » Tên tướng cướp cáo già nơi đại ngàn Tây Nguyên (kỳ 5)
  » Cuộc luồn rừng săn lùng tướng cướp (kỳ 4)
  » Xuyên rừng bắt kẻ giết người giữa 30 nòng súng kíp (kỳ 3)
  » Hóa trang kiểm lâm truy tìm hung thủ trong rừng thẳm (kỳ 2)
  » Ly kỳ chuyện phá án trong rừng thẳm (kỳ 1)

» Tên tướng cướp cáo già nơi đại ngàn Tây Nguyên (kỳ 5) » Cuộc luồn rừng săn lùng tướng cướp (kỳ 4) » Xuyên rừng bắt kẻ giết người giữa 30 nòng súng kíp (kỳ 3) » Hóa trang kiểm lâm truy tìm hung thủ trong rừng thẳm (kỳ 2) » Ly kỳ chuyện phá án trong rừng thẳm (kỳ 1)

Kỳ 6: Hạ thủ “đại bàng”

Từ sau vụ nhận lá thư kêu gọi đầu hàng của Công an tỉnh Đắk Lắk, Hoàng "phát xít" càng cảnh giác hơn. Đàn em của hắn vẫn tung hoành ngang dọc, vẫn phá rừng ầm ầm, vẫn vác súng đi thu thuế dân nghèo, đem mìn ra sông Serepok ném cá ùng oàng, song suốt cả năm trời không ai biết hắn ở đâu. Thậm chí cả đám đàn em lâu la cũng không biết đại ca mình ở trên núi cao hay trong rừng thẳm, hoặc đã bị hổ vồ mất xác.

Tóm lại, dường như tên Hoàng đã mất tích khỏi giang hồ. Biết bị lộ, nên hắn cảnh giác cắt đứt cả liên lạc với đàn em. Thế nhưng tên tuổi hắn lại càng nổi hơn bởi sự bất lực của công an, bởi các băng đảng ở khắp Tây Nguyên đều lấy danh anh Hoàng "phát xít" đi cướp bóc.

Với cảnh sát điều tra vùng cao, những chuyến đi rừng là nhiệm vụ bắt buộc. 

Với cảnh sát điều tra vùng cao, những chuyến đi rừng là nhiệm vụ bắt buộc. 


8 tháng trôi qua kể từ ngày xảy ra vụ án mạng, thời hạn điều tra đã hết mà mọi manh mối về tên Hoàng vẫn biệt vô âm tín, Phòng PC14 đành phải xếp hồ sơ về hắn vào ngăn tủ rồi tâm trí mọi người cuốn theo những vụ trọng án khác không mấy ngày là không xảy ra trên địa bàn tỉnh.

4 năm trôi qua, người ta tưởng vụ án đã chìm vào quên lãng, công an đã bất lực bởi một "đại bàng" giữa rừng già, thậm chí đã có không ít lời trách móc của các lãnh đạo tỉnh dành cho lực lượng công an vì đã không sớm hoàn thành nhiệm vụ, làm suy giảm niềm tin của nhân dân.

Tuy nhiên, ít ai biết rằng, trong suốt 4 năm trời ấy, trinh sát điều tra Đỗ Thanh Bịch cùng đồng đội vẫn âm thầm lội rừng đi về không biết bao nhiêu lần để tìm ra manh mối, tung tích của tên Hoàng "phát xít" tưởng như đã mất hút trong rừng thẳm.

 

 


Sau 4 năm điều tra, cho đến đầu tháng 6-2002, trong một chuyến vác cưa đi... “phá rừng” suốt một tháng trời cùng trinh sát hình sự có biệt danh Thắng "trâu đất", anh Bịch đã nhận được một nguồn tin đáng tin cậy: Tên Hoàng vừa đưa vợ và 3 đứa con ở xã Hòa Lễ, huyện Krông Ana vào rừng sống cùng.

Cho đến lúc đó, các anh mới biết tên Hoàng có vợ con ở Krông Ana. Cả đời điều tra, khám phá, truy bắt tội phạm các anh chưa bao giờ gặp một đối tượng xảo quyệt như tên này. Mọi thông tin về hắn trong suốt mấy năm trời điều tra chỉ là vài nét sơ lược về hình dáng.

Trong hồ sơ điều tra cũng chỉ biết hắn ở tỉnh Quảng Nam, cụ thể ở huyện, xã nào và gia cảnh hắn ra sao thì không ai biết. Ngay cả mấy tên đàn em thân cận cũng không biết gì về đời tư của hắn. Thậm chí, họ hắn là gì cũng không ai biết ngoài cái tên Hoàng "phát xít" mà mọi người gọi hắn.

Ăn uống trong rừng với đồng bào. 

Ăn uống trong rừng với đồng bào. 


Từ nguồn tin này, anh Bịch nhận định rằng hắn đã chủ quan và nghĩ công an đã buông tha hắn. Trinh sát Bịch cùng trinh sát Thắng "trâu đất" xẻ rừng luồn lách suốt một ngày trời trên những vách núi, xuyên những khu rừng nguyên sinh thì phát hiện vợ con hắn đang sống trong một cái chòi, xung quanh là nương rẫy bát ngát.

Sau 3 ngày nhai lương khô, uống nước lọc mật phục theo dõi anh phát hiện tên Hoàng ở một điểm khác, thỉnh thoảng mới về căn chòi với vợ con.

Điều đặc biệt là hắn vẫn giữa thói quen giắt theo khẩu AR15 cưa nòng. Do vậy, để đảm bảo tính mạng, anh Bịch và trinh sát Thắng không trực tiếp bắt hắn mà trở ra báo cáo ban chuyên án.

Thiếu tá Đỗ Thanh Bịch. 

Thiếu tá Đỗ Thanh Bịch. 


Cuộc họp chuyên án gấp rút và đích thân Trưởng phòng hình sự Văn Ngọc Thi chỉ đạo vây bắt hoặc tiêu diệt Hoàng "phát xít".

Trưởng phòng Thi đã cùng 7 tay súng cừ khôi cuốc bộ không kể ngày đêm vào cánh rừng Ea Bin theo sự dẫn đường của thiếu tá Bịch.

4 giờ sáng, các mũi phục kích đã được bố trí quanh khu rẫy mà gia đình tên Hoàng đang thu hoạch dở. Đúng như dự định, 7 giờ sáng hắn lên nương cùng vợ. Vợ Hoàng "phát xít" đi sau hắn ba mét.

Tình huống này đã được dự tính. Các tổ phục kích được bố trí theo những hướng hợp lý để đường đạn tránh bắn vào nhau và tránh những người đi trước hoặc đi sau hắn.

 

 

Giữa cánh rừng yên tĩnh, những tia nắng sớm xuyên qua làn sương mù nhè nhẹ chợt vang lên tiếng loa oang oang, rắn rỏi: "Hoàng "phát xít" hãy đầu hàng để hưởng khoan hồng!".

Tiếng loa chưa dứt, hắn rút khẩu AR15 cưa nòng bắn loạn xạ. Một loạt tiếng nổ vang rền từ bốn phía, Hoàng "phát xít" gục xuống như một tàu lá.

Trước khi đổ vật xuống đất, hắn còn bồi tiếp hai phát nữa về phía lực lượng công an. Tuy nhiên, một viên đạn của tay súng thiện xạ găm trúng đầu đã khép lại vĩnh viễn cuộc đời hung ác của hắn.

Ngay lập tức xác Hoàng "phát xít" cùng một lô một lốc súng đạn, bom mìn được các chiến sĩ công an khiêng ra Công an huyện Krông Nô.

Phút nghỉ ngơi trong rừng của một cảnh sát điều tra. 

Phút nghỉ ngơi trong rừng của một cảnh sát điều tra. 


Việc đem xác tên Hoàng ra khỏi rừng già phải đảm bảo nhanh chóng, bí mật, bởi nếu đàn em của hắn biết được thì hàng loạt cuộc đấu súng trong rừng sẽ xảy ra và ai biết được sẽ có bao nhiêu chiến sĩ công an phải bỏ mạng.

Khi xác tên Hoàng về đến trụ sở công an huyện thì đã là 3 giờ sáng. Không kịp ăn uống lại phải cuốc bộ liên tục nên hai trinh sát mệt quá bị ngất xỉu phải vào bệnh viện huyện cấp cứu. Lúc đó đồng đội mới hiểu việc đi về suốt 4 năm trời của thiếu tá Bịch vất vả, nguy hiểm đến nhường nào.

Sau khi tên Hoàng bị tiêu diệt, đàn em của hắn chia thành nhiều nhóm khác nhau tản đi nhiều nơi. Có nhóm xuống Lâm Đồng, có nhóm dạt sang tận Campuchia để ẩn náu. Một nhóm do Hùng "trọc" cầm đầu lang bạt trong các khu rừng ở Đắk Lắk và liên tiếp gây ra các vụ cướp bóc tai tiếng.

Tại khu vực cầu 20, bọn này đã lia nguyên một băng đạn làm vỡ kính và xịt lốp một chiếc xe tải để cướp hết tiền bạc của mấy người buôn gạo từ Tiền Giang lên Đắk Lắk.

Sau khi gây ra vụ cướp táo tợn này chúng trốn vào bãi đá saphia Trường Xuân ở Đắk Song. Thiếu tá Bịch đã trong vai phu đào đá saphia đi theo chúng, song chúng lại dạt về khu vực các tỉnh Bình Dương, Bình Phước rồi mất tăm mất tích từ bấy đến nay.

Còn tiếp…

Quân Lê – Thụy Bình
Bình luận

TIN TỨC LIÊN QUAN