Thế đấy. Man United san bằng điểm số với Man City bằng chiến thắng 2-0 nhẹ nhàng trước Stoke. Lần đầu tiên trong lịch sử Premiership, M.U ghi 2 bàn thắng từ chấm phạt đền bởi 2 cầu thủ khác nhau. Và còn gì tuyệt vời hơn khi họ phả hơi nóng hôi hổi vào gáy đối thủ, thất bại 0-1 trước Everton bởi 1 cú sút may mắn của một cựu cầu thủ M.U – có ai nhớ Wes Brown cũng từng giúp M.U như vậy ở trận gặp Sunderland hay không?
Thất
bại trước Liverpool tại FA Cup đồng nghĩa với việc M.U chỉ còn Premier
League và Europa League để quan tâm. Đó là lần đầu tiên trong 20 năm, họ
không phải bận tâm về FA Cup hay Champions League, khi tháng 2 bước
tới. Cách họ giành chiến thắng trước Stoke chẳng thuyết phục ai, dẫu
biết rằng có phần nào đó vì Wayne Rooney không hiện diện trên sân, và
Sir Alex Ferguson để dành lực lượng cho hững trận chiến thực sự sắp
tới.
 |
| M.U đánh bại Stoke |
Không
có De Gea hay Anders Lindergaard, Ben Amos được vào sân ngay từ đầu.
Không rơi mồ hôi trong suốt 90 phút với 2 cú sút không nguy hiểm từ phía
Stoke, TM 21 tuổi có quyền hy vọng được chơi chính thức ở trận đấu với
Chelsea. Và gì nữa? Sự xuất hiện của Paul Pogba, 19 tuổi, trong 17 phút
cuối trận thực sự là nhát dao đâm sau lưng Ravel Morrison, người mới
chuyển đến West Ham để nhận mức lương 65 ngàn bảng/tuần, khi và chỉ khi
West Ham thăng hạng. Quyết định thay người duy nhất cả trận của Sir Alex
như một thông điệp gửi tới các cầu thủ trẻ: kiên nhẫn sẽ cho kết quả
cao nhất.
Vươn
lên bằng điểm với City, United cho thấy thất bại liên tiếp trước
Blackburn và Newcastle, khiến dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 70 của Sir
Alex bị phá sản, chưa bao giờ làm Quỷ đỏ nao núng. Họ đã có 4 chiến
thắng liên tiếp, khiến thất bại của Roberto Mancini tại Goodison Park
trở thành cơn ác mộng thực sự. Không Rooney, Vidic, Fletcher, Nani,
A.Young… và 2 TM chính thức, M.U vắng tổng cộng 11 cầu thủ đội 1. Nhưng,
điều đó cũng nói lên bề dày lực lượng và sức mạnh tiềm năng của M.U.
Liệu SAF có nên (hay cần thiết) phải lo lắng trước những trận đấu với
Chelsea (đứng thứ 4), Liverpool (5), Norwich (10) và Tottenham (3)?
Chris
Smalling có thể không phải là một hậu vệ cánh đúng nghĩa, điều quan
trọng là anh biết phòng ngự (bản chất của hậu vệ là gì chứ?). Rio
Ferdinand có thể “mềm yếu” so với tiêu chí đòi hỏi ở một trung vệ Anh,
nhưng ai dám phủ nhận là một trung vệ thông minh nhất thế giới. Jonny
Evans hưởng lợi nhiều nhất. Valencia tiếp tục tỏa sáng, bất chấp những
“cú trượt chân” của M.U giai đoạn Giáng sinh. Paul Scholes tiếp tục phân
phối bóng chuẩn xác như một điều phối viên cần mẫn. Và dù vẫn tiết kiệm
mồ hôi, Dimitar Berbatov “dị” như mọi lần thi đấu trước những đội bóng
trung bình và yếu – một nhà vô địch đâu phải lúc nào cũng chỉ dựa vào
“đại pháo”?
Bất
ngờ, Old Trafford như hồi sinh trong tiếng reo hò của 74.576 CĐV.
Morrison, được Sir Alex tán thưởng là “một tài sản đích thực của M.U”,
không thể kiên nhẫn với chỉ 2 lần vào sân ở những trận đấu cúp. Nhưng
Pogba đã nhìn thấy ánh sáng vinh quang ở phía trước. Và Darron Gibson có
thể tự hào ngẩng cao đầu trong ngày trở lại Old Trafford khi ghi bàn
thắng duy nhất cho Everton trước City.
Fergie
không thể không mỉm cười khi nghe câu hỏi: “Ông nghĩ thế nào về khoảng
thời gian 1 tháng M.U đã khởi đầu tồi tệ nhưng kết thúc theo cách ông
không thể hy vọng hơn?”. Hỏi vậy cũng có nghĩa là trả lời.