Nhắc đến
Ứng Hòa (Hà Tây cũ), kiểu gì thì cụm từ “Vịt cỏ Vân Đình” cũng xuất hiện trong
suy nghĩ của nhiều người. Thương hiệu ẩm thực nức tiếng không chỉ ở Hà thành mà
giờ lan tỏa khắp đất Bắc. Nhưng có lẽ bây giờ, bên cạnh niềm tự hào của người
Ứng Hòa về thứ đặc sản đã ăn sâu vào tâm trí của nhiều người thì tên tuổi của
người con quê hương Phạm Thành Lương cũng “hot” chẳng kém gì những cháo - tiết
canh - vịt nướng Vân Đình.
Tấm lòng
cậu bé nhà quê
Ở tuổi 21,
Phạm Thành Lương là một chàng trai thành đạt về đường công danh cũng như cuộc
sống hạnh phúc của một cậu nhóc mà 5-6 trước còn phải theo bố mẹ ra đồng gồng
mình đẩy xe lúa cao quá đầu qua cái dốc Chợ Mới của xã Phù Lưu, lởm chởm đá
cuội. Bóng đá đã làm đổi thay cuộc đời
Thành Lương đưa cậu con út trong một gia đình thuần nông trở thành thần tượng
của bao người.
 |
| Từ sân bóng
Phù Lưu này đã đưa Thành Lương trở thành tên tuổi của BĐVN. |
Duyên tiền
định đưa Thành Lương đến với bóng đá giống như câu chuyện cổ tích của làng Phù
Lưu Thượng. Cậu bé nhỏ choắt, đi học bao giờ cũng được “cô thương” cho ưu tiên
ngồi bàn đầu. Bố mẹ đưa đi học bao giờ cũng phải bế lên chiếc xe đạp chở về
nhà, lại có thể ngang dọc trên sân cỏ, rất ấn tượng. “Nhiều người cứ bảo tôi
ngày trước đi kháng chiến chống Mỹ bị nhiễm chất độc da cam. Bốn đứa con, đứa
nào cũng bé tẹo, thằng Lương có vẻ “xấu” nhất, bước đi chân thấp, chân cao.
Chẳng biết đằng nào mà lần”, ông Phạm Ngọc Bột - bố Thành Lương lý giải về cậu
con út sau này được gọi với cái tên thân mật Lương “dị”.
Nhà Lương chỉ cách cái sân bóng của làng vài
bước chân, nhảy qua 1 con mương, trước mặt đã là thảm cỏ mà đám trẻ con, thanh
niên trong làng chiều chiều vẫn quần thảo cùng trái bóng, ngay bên cạnh những
chú bò, trâu đang tranh thủ “nạp năng lượng” trước khi được lùa về chuồng sau
hoàng hôn. Khung cảnh đặc tính thôn quê đã hằn in trong tấm trí Thành Lương
khiến cậu bây giờ dù là Tuyển thủ QG rồi nhưng không thể quên được.
Lương bảo,
ngày nhỏ cứ đem bò ra đó thả rồi mặc kệ chúng, thế giới của đám trẻ con do
Lương “cầm đầu” chỉ còn với trái bóng. Chính ở nơi đó đã khai sinh ra, trở
thành bệ phóng cho những tháng năm đưa cậu trở thành cầu thủ đích thực. Lớn lên
bên đồng ruộng, từ cái sân bóng của làng, quả bóng từng được bện bằng rơm, vải
vụn nên Lương hiểu sự khổ cực của đám trẻ cùng quê và nhất là khát khao được
cháy cùng trái bóng.
Thế nên,
bây giờ khi đã trưởng thành rồi, cứ mỗi dịp có ngày lễ lớn, Lương lại phi xe
máy về nhà lên bàn với xã kế hoạch tổ chức giải bóng đá thanh thiếu niên của
xã. Như đợt 30/4 rồi 2/9 năm vừa rồi, Lương hào phóng đóng góp cho xã 10-20
triệu đồng gọi là kinh phí tổ chức giải. Hay mấy năm qua, Lương vẫn đứng ra hỗ
trợ kinh phí cho đội bóng của xã đi đá giải của huyện. “Ở quê em có nhiều người
đá hay lắm, nhưng không có điều kiện thể hiện nên chưa được “khai quật”, em
thấy tiếc nên cũng muốn đóng góp một chút tạo sân chơi cho các bạn. Mình cũng
là nhà quê đi lên, góp được bao nhiêu thì cũng gọi là một chút tấm lòng”, giọng
hóm hỉnh Lương bộc bạch về quyết định trở thành “ông bầu” của bóng đá xã.
Nói như ông
Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã Phù Lưu, một trong số hơn 50 cụ lão trong làng
cuối tuần vẫn nhảy xe buýt vượt 60km ra Hàng Đẫy cỗ vũ cho Lương thi đấu mỗi
khi HN.ACB đá ở nhà thì “cậu bé nhà quê” Thành Lương đã và đang thổi luồng sinh
khí cho phong trào bóng đá của địa phương, nơi đưa Lương khắc tạc hình ảnh của
mình vào trái tim NHM - “Thằng này đúng
là biết trước biết sau. Là ngôi sao bóng đá đấy, nhưng cứ về quê, gặp ai nó
cũng dạ, thưa đàng hoàng. Bóng đá xã mấy năm trước tưởng xìu rồi, giờ cháu nó
“đầu tư” gây dựng lại, mừng thật. Thanh niên trong xã có sân chơi lành mạnh,
chứ không rảnh rỗi quá lại hút chích thì xong đời”.
Tròn một
chữ hiếu
Nhà 4 anh
em trai (Long-Thành-Đô-Lương) kinh tế gia đình ngày trước chỉ biết trông chờ
vào mấy sào ruộng. Bố đi đánh Mỹ trở về quê hương với thương tật 71%, không còn
khả năng lao động nặng, tận dụng miếng đất trước nhà dựng cái quán vá xăm xe
đạp kiếm đồng ra, đồng vào nuôi các con ăn học.
Cuộc sống
khổ cực dường như đã hun đúc nên ý chí thép của cậu út Thành Lương. Sinh sau đẻ
muộn, Lương già hơn so với tuổi đời của mình khi suốt mấy năm đá bóng, kiếm
được bao nhiêu tiền đem về cho bố mẹ, thoát khỏi cái nghèo.
 |
Ông Bột (bố
Thành Lương) bên ngôi nhà vừa xây trị giá 800 triệu. Món quà Lương “dị” dành
tặng cả gia đình.
|
Thương bố
mẹ ở căn nhà tạm bợ, năm ngoái Lương đưa cho bố 800 triệu cất căn nhà, ở cho
tươm tất, sau này còn có chỗ thờ tự tổ tiên ông bà. Hay sắm cho bố với anh trai
2 chiếc xe máy mới cóng bên cạnh đó cũng “lên đời” cho mình chiếc SH cáu cạnh.
Đồng tiền kiếm được từ chính công sức của mình, Lương cảm thấy hạnh phúc khi
mình đỡ đần được cho gia đình. Chính điều đó thôi thúc, động lực để Lương tiếp
tục “chiến đấu”.
Hơn 5
năm ở HN.ACB, đủ thứ chuyện lùng bùng ở
đội bóng này, Lương vẫn giữ mình. Không phải chuyện tạo khoảng cách với phần
còn lại qua cách chơi, sống nhưng chắc chắn ý thức nghề nghiệp ở Lương luôn
luôn có một sự đảm bảo. Đơn giản như cách nói của cầu thủ sinh ra ở Ứng Hòa này
thì “vịt ở Vân Đình hoàn toàn không nuôi kiểu công nghiệp mà được thả, suốt
ngày bì bõm ở ruộng nhưng không hôi tanh mùi bùn. Khi lên mâm, chẳng cần tẩm
gia vị cũng thơm nức, ngầy ngậy. Ngon mắt, chưa ăn đã no bụng”.
(Báo Thể
thao 24h)