Fabio
Capello là ai? Ông là một đấng quân tử không thờ 2 chủ. Ông là một kẻ
độc tài khét tiếng và cũng như các đấng mày râu mặt “lạnh như băng”,
miệng “thét ra lửa” khác, ông rất sợ... vợ. Vì ở đời này, chỉ có 3 nhân
vật được Don Fabio nể trọng và tôn kính...
Quân tử không thờ 2 chủ
Từ
ngày còn khoác áo số thi đấu cho đến khi mặc vest ngôi trên băng ghế
HLV, Fabio Capello trải qua bao đời ông chủ. Nhưng ông chủ khiến Don
Fabio nể trọng nhất, tốn kính nhất và trung thành nhất là ngài Silvio
Berlusconi. Ở Madrid (Real Madrid), Rome (Roma), Torino (Juventus), Soho
Square (ĐT Anh) hay bất cứ nơi đâu cũng thấy Don Fabio mâu thuẫn, công
khai bật lại giới chủ rồi kết quả là… chia tay.
Còn
ông chủ Silvio Berlusconi? Trong suốt 2 giai đoạn cầm quân tại San Siro
(1991-96; 1997-98), Capello chưa một lần “bật” lại ông chủ dù có bất cứ
mâu thuẫn nào. Có thể khẳng định rằng, tuy đã rời Milan, nhưng trong tư
tưởng của Don Fabio, ông vẫn chỉ có một ông chủ và tôn thờ một ông chủ:
Silvio Berlusconi.
 |
| Fabio Capello |
Don
Fabio tôn thờ ông chủ Berlusconi, ủng hộ ông chủ quyền lực này không
chỉ ở lĩnh vực bóng đá. Còn nhớ hồi tháng 4/2011, khi Silvio Berlusconi
trong vai trò Thủ tướng Italia đang đối mặt với sức ép của khủng hoảng
nợ công, bê bối tình dục và chính sách thắt chặt tình trạng nhập cư,
khiến ông phải cân nhắc đến khả năng không tái tranh cử vì bị chỉ trích
dữ dội, thì Fabio Capello đăng đàn bày tỏ cái sự khinh bỉ của mình với
những kẻ… kinh bỉ ông chủ Berlusconi. Và khẳng định: “Trước hết, tôi bỏ
phiếu cho ngài Berlusconi, sau đó tôi… lại bỏ phiếu cho ngài
Berlusconi”.
Để
bảo vệ chính sách thắt chặt “nạn nhập cư” của Berlusconi, Don Fabio
khơi ra một câu chuyện rất hình tượng: “Buổi sáng bạn đi xe do tài xế
Libya điều khiển, bạn nói với cô hầu bàn người Morocco chuẩn bị bộ
Armani vào thứ Bảy, bạn yêu cầu tay đầu bếp Tunisia chuẩn bị bữa tối vào
20 giờ? 28.000 người nhập cư từ Bắc Phi là quá nhiều.”
 |
| Capello và ông chủ Berlusconi |
Nhưng
sợ một số học trò ở ĐT Anh mất lòng, ông thầy người Ý phải “thòng” thêm
rằng: “Dĩ nhiên, nếu không ngăn chặn được nạn nhập cư trái phép, bạn
cũng nên sử dụng họ nếu họ có khả năng cống hiến. Đó là lý do tại sao
tôi luôn trọng dụng những ngôi sao có nguồn gốc nhập cư như Jermain
Defoe (gốc Dominica), Wayne Rooney (Ireland), Ashley Cole (Barbados )
hay Rio Ferdinand (St. Lucia) tại ĐT Anh”.
Quân lệnh như sơn
“Trước
hết, tôi bỏ phiếu cho ngài Berlusconi, sau đó tôi… lại bỏ phiếu cho
ngài Berlusconi”. Cả cuộc đời của mình, ông Capello chỉ tôn thờ ông chủ
Silvio Berlusconi. Nhưng chính sách “dụng binh” thì Capello và “ông chủ
duy nhất” của ông là khác xa nhau. Phải chăng vì mặt Ngài Berlusconi lúc
nào cũng tươi như hoa, còn mặt ông Capello thì như “đâm lê”. Phải chăng
vì ngài Berluconi có thể bông lơn với phụ nữ, với các bà nghị, thậm chí
là bỡn cợt với cả các bà nguyên thủ quốc gia, thì ông Capello tuyệt
nhiên giữ thái độ lạnh lùng với “thuộc hạ”. Nói chung, tính cách ngài
Berlusconi dễ dãi, xởi lởi như bề ngoài hào hoa của ông. Còn ông Capello
lúc nào cũng khắc khổ, nghiêm nghị, độc đoán và “quân lệnh như sơn”.
Cái
tính cách ấy của ông Capello được cho là ảnh hưởng của nhân vật mà ông
sùng bái: Francisco Franco (1939-1973) - cựu Quốc trưởng Tây Ban Nha,
Tổng tham mưu trưởng quân đội Tây Ban Nha, nhà phát xít độc tài gây ra
cuộc nội chiến Tây Ban Nha (1936-1939), nhân vật phải chịu trách nhiệm
vì cái chết của 200.000 người vô tội trong thời gian trị vì của ông -
giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử Tây Ban Nha thời hiện đại.
Ở
bất cứ đội bóng nào, với bất cứ ngôi sao nào, Fabio Capello luôn áp
dụng thứ kỷ luật nghiêm khắc chẳng kèm gì thứ kỷ luật mà Francisco
Franco áp dụng trong quân đội của mình. Ngoại trừ “ông chủ duy nhất”
Silvio Berlusconi ở Milan, không ai, không thế lực nào có thể can thiệp
vào công việc nội bộ của Fabio Capello. Thế nên, khi FA qua mặt ông,
tước băng thủ quân của John Terry thì với Don Fabio, đó là một sự “lăng
mạ” và ông đã ra đi.
 |
| Capello và vợ |
Và tình yêu bất diệt
Trên
sân cỏ, cả đời ông Capello tôn thờ ông chủ Silvio Berlusconi và áp dụng
thứ kỷ luật quân sự của nhà độc tài Francisco Franco để “bình thiên
hạ”. Nhưng khi cởi bỏ bộ vest Armani, khoác pijama ở nhà, ông Capello
không còn nghiêm nghị hay khắc khổ với khuôn mặt của một nhà độc tài
nữa, khi ấy ông Capello là một ông già hiền lành bên cạnh Laura - tình
yêu bất diệt của ông, thứ tình yêu không bao giờ làm khuôn mặt ông phải
cau có hay trái tim phải quặn thắt như bóng đá. Bởi thế, ông Capello
luôn nói: “Gia đình là số 1”.
Năm
14 tuổi, Capello bắt đầu đi tập tại một đội bóng ở Ferrara, cách ngôi
nhà của ông 4 giờ đồng hồ đi xe bus. Và trong một lần đến đội bóng trên
chiếc xe bus quen thuộc, chàng thiếu niên 14 tuổi Capello đã “ngây vì
tình” khi nhìn thấy một cô bé tóc vàng xinh đẹp. Cô bé ấy là Laura
Ghisi. Và Capello yêu.
Laura
Ghisi thưở nào giờ đã trở thành bà Laura Capello. Bà Laura nhớ lại:
“Những lần gặp đầu tiên, tôi sợ vì cái mặt ông ấy rất khó gần. Thân hình
thì đen lẹm và gầy dỏng. Nhưng chẳng hiểu tại sao, chỉ vài tháng sau
trái tim tôi đã bị chinh phục”.
Don
Fabio không bao giờ nhắc đến vinh quang sân cỏ trong quá khứ, nhưng ông
lại không ngại kể về Laura Ghisi của một thời yêu say đắm và bây giờ
cũng vậy. Đã nhiều lần ông nói, ông kể khiến người ta phát chán: “Cuộc
đời tôi thật may mắn khi gặp Laura. Cả đời tôi chỉ biết đến Laura. Laura
là vợ tôi”.
Đấy
là ông Fabio Capello. Ông là “bầy tôi” trung thành trong quan hệ
tôi-chủ. Ông là “nhà độc tài” trong quan hệ thầy-trò. Và ông là một
người thủy chung trong quan hệ vợ-chồng.