Quý bà xinh đẹp ung thư máu kể chuyện 'thoát hiểm'

(VTC News)-  Nhìn người đàn bà xinh đẹp bước ra ô tô, vào thẩm mỹ viện làm đẹp, ít ai tin chị bị ung thư máu và từng trải qua những cơn sóng dữ trong cuộc đời.

» Tận cùng nỗi đau ở gia đình cả 3 bé thơ ung thư máu
» Ghép tế bào gốc cho “hoa hướng dương" Diệu Thuần
» Chất lạ trong áo ngực gây ung thư, rối loạn nội tiết?
» Nghịch que thử thai, phát hiện ung thư tinh hoàn

Người đàn bà xinh đẹp và căn bệnh
ung thư máu
Ảnh minh họa 
Khi mới gặp, nhiều người sẽ nghĩ rằng người đàn bà dư dả, giàu sang ấy có một cuộc sống êm đềm và sung sướng.

Vào một khoảng thời gian đều đặn, chị lại đến thẩm mỹ viện để làm đẹp làn da. Dù làn da chị trắng muốt nhưng chị vẫn muốn nó đẹp hơn. Hôm gặp tôi, chị mặc chiếc váy màu đen xen lẫn màu cam càng tôn lên dáng vẻ quý phái. Đôi mắt lá răm ẩn sau mái tóc mỗi khi chị nghiêng đầu lại xòa ra trước mặt.

Nhưng không ai biết được rằng, chị bị ung thư máu. Chị bảo: “Tôi từng chìm trong nỗi tuyệt vọng: Chồng có b, bản thân ốm đau, con trai bị tim bẩm sinh. Bác sĩ bảo tôi không thể sống. ..”

Chị đã phải đến viện như cơm bữa, phải nằm viện, phải chọc tủy để xét nghiệm, truyền máu, bao đau đớn.

Chẳng ngại ngần, chị kể: Chị tên Hương, năm nay 40 tuổi, quê vốn ở Hải Dương nhưng giờ, chị có hộ khẩu, có nhà tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Chị bị hen suyễn từ bé. Trong ký ức chị là một tuổi thơ khó nhọc. Gia đình không khá giả gì. Học đến năm lớp 7, những con ho hen kéo dài khiến chị không có sức đâu mà học. Ở trên lớp, mỗi lần ho chị lại nấc lên, gục xuống bàn mà thở. Vì vây, chị xin nghỉ học.

Ở nhà một thời gian, chị xin bố mẹ cho đi học may. Thầy dạy may cho chị cũng chính là một ông thầy giáo tốt bụng. Lúc này, chị đỡ hẳn bệnh hen và học thành nghề. Chị mở một hiệu may trên phố vào năm 1988.

Đến năm 1992, có người bạn giới thiệu chị với một người đàn ông. Và chị nên duyên vợ chồng với người đó.

Theo lời chị Hương kể thì người  đàn ông ấy khá điển trai, vừa tốt nghiệp Đại học Hàng hải. Chị đã vô cùng hạnh phúc khi sinh được đứa con trai đầu lòng dù chồng lênh đênh trên biển đi tàu viễn dương.

Đến năm 1994, chồng chị về đón mẹ con chị vào TP. HCM. Lúc đó, vợ chồng chị vẫn nghèo lắm.

Bố chồng vốn làm to, nên khi chị không có bằng cấp gì cũng nhét chị vào làm cấp dưỡng tại một công ty nhà nước. Khi con ốm đau, chị còn không có tiền cho con đi viện. Chị từng phải đi vay của bà Năm, bán hàng đại lý gần nhà.

Chị kể:Ngày ấy nghèo quá. Giờ tôi khá rồi, mỗi lần vào TP.HCM vẫn muốn tìm gặp bà Năm để trả ơn bà mà chưa tìm được”.

Năm 2000, bố mẹ chồng chị chuyển lên Hà Nội sống, vợ chồng chị lại ra đó ở với ông bà. Vì nghỉ học sớm, thấy tương lai mờ mịt nên chị quyết tâm học lại. Chị xin học trung cấp kế toán, rồi học Đại học.

Lúc đó, đi xin việc rất khó khăn nhưng rồi chị cũng xin được làm kế toán tại một công ty. Và chị gắn bó với nơi đó 10 năm. Với công việc này, chị đã có của ăn của để, chị có tiền, có ô tô, có nhà. Nhưng trong những năm tháng đó, nỗi đau khổ lại giày xéo chị.

Tuyệt vọng: Chồng ngoại tình, con bệnh tim


Đôi mắt đượm buồn, chị Hương kể: Năm 2001, chồng chị công tác ở miền Trung và phải lòng một cô gái. Lúc đó, điện thoại di động chưa có nhiều nên cô ấy nhớ chồng chị lại gọi điện cho anh. Gọi di động anh đang tắm nên không nghe máy, cô ấy lại gọi đến số cố định nhà chị.

Máy hiện số, và rồi chị biết cô ấy tên Tâm sống ở Huế. Chị mua một sim di động, vờ là người tình để nhắn cho anh: “Em gọi anh không nghe máy nên mượn di động nhắn cho anh”. Chồng chị nhắn lại: “Tối nay anh đi, anh nhớ em lắm”.

 

Quả là điều kỳ diệu, kể từ ngày tôi phát hiện bị ung thư đến nay đã 7 năm mà hiện tại tôi vẫn mạnh khỏe, thậm chí càng xinh nữa chứ.

Chị Hương
 
Khi biết chắc chồng chị và cô gái này có quan hệ, chị lại gọi điện cho cô ấy. Lúc đầu, xưng là em gái của chồng chị gọi vào để tâm sự. Dần dà, tưởng như 2 người tình địch của nhau phải căm ghét nhau lắm, bỗng dưng thành bạn.

Sau, cô nhân tình này cũng biết người hay gọi cho cô tâm sự chính là vợ của người mình yêu. Chồng chị Hương về bắt đầu hành hạ chị. Hai người sống li thân, anh thì đi suốt, chị vẫn ở nhà đi làm và nuôi con.

Kể đến đây, mắt chị rơm rớm: "Tôi bảo anh ấy: “Anh cứ quan hệ, cho em sống ở nhà này. Tôi thương con, nên không thể bỏ chồng".

Một hôm, chị nhận được điện thoại của cô bồ tên Tâm: “Có phải chị Hương không?  Từ trước đến giờ sao chị không chửi, không làm gì em? Áo em mua cho cháu sao chị không vứt đi? Em có thai với anh ấy rồi chị ạ”.

Chị chỉ bảo: “Nếu chồng chị yêu em rồi thì chị giữ cũng không được. Áo em mua cho con chị là tiền là công sức của em nên chị không vứt. Chuyện em và chồng chị là do anh ấy, không phải do em. Còn em có thai thì cứ sinh, nếu bố mẹ em không đồng ý thì chị cho tiền để sinh con”.

Chị Hương tâm sự, chị không hận người đàn bà ấy, chị còn mời Tâm ra Hà Nội chơi, và chị sẽ giới thiệu Tâm với bố mẹ chồng chị và nói là bạn chị.

Có những hôm, nửa đêm Tâm còn gọi điện cho chị Hương tâm sự. Bỗng một ngày, chị nhận được điện thoại của một người gọi cho chị bảo: “Tâm treo cổ chết rồi”.

Chưa tin vào lời người đó, chị Hương tìm số điện thoại cố định nhà Tâm và gọi vào. Bố Tâm nghe máy bảo “Tâm chết rồi”. Lúc này, chị mới tin. Nửa giờ sau, điện thoại chị reo. Hóa ra đó là chồng chị, anh gào lên: “Mày nói gì mà Tâm nó tự tử?”

Nhùng nhằng mãi, đến năm 2005 thì chị có quyết định ly hôn chồng. Cũng trong năm ấy, con chị phải mổ tim. Còn chị, da dẻ xám, mệt mỏi, buồn nôn. Chị đi khám, có kết quả chị bị ung thư máu. Bác sĩ bảo: “Chỉ có Chúa mới cứu được cô”.

Tôi thấy cuộc sống quá khổ. Tôi tự hỏi, sao trời bắt con chết vào thời điểm này?” Chị lang thang trên đường nhìn thấy hàng trứng vịt lộn, chị ăn liền 4 quả và nghĩ: “Ăn đi cho chết”. Nỗi tuyệt vọng ám ảnh chị, giày vò chị.

Nhưng cũng không ngờ được, cuộc đời không lấy mất của chị tất cả. Một lần chị vào bệnh viện Truyền máu và Huyết học TP.HCM khám, chị đã gặp một bác sĩ, vị bác sĩ này cho biết hiện bên Mỹ đang thử nghiệm một loại thuốc dành cho bệnh nhân ung thư. Nếu chị đồng ý tham gia thử nghiệm, vị bác sĩ này sẽ xin cho chị dùng.

Từ đó, trong năm 2006, cứ 2 tuần chị lại bay vào TP.HCM một lần để khám và dùng thuốc. Năm 2007, 4 tuần vào 1 lần, dần dần 8 tuần một lần trong năm sau và 12 tuần một lần năm tiếp theo.

Giờ, chị vẫn dùng loại thuốc đó ngày 4 viên. Nhưng nhờ có thuốc này, dường như máu chị đã được thanh lọc. Chị ngày càng xinh ra.

Để minh chứng cho những gì mình nói, chị Hương cho tôi xem chứng minh thư. Nhìn cô gái trong ảnh và chị Hương hiện giờ quả là quá khác nhau.

Cô gái trong ảnh quê mùa, da ngăm. Còn chị thì quý phái và trắng nõn nà. Chị bảo: “Nhiều lần giơ chứng minh thư ra, công an còn đối chiếu mãi vì không tin đó là một người”.

“Quả là điều kỳ diệu, kể từ ngày tôi phát hiện bị ung thư đến nay đã 7 năm mà hiện tại tôi vẫn mạnh khỏe, thậm chí càng xinh nữa chứ. Giờ tôi thấy thỏa mãn với cuộc sống này. Con tôi giờ đã lớn và đang du học bên Úc. Tôi có nhà, có xe, có tiền để không phải dựa vào ai. Chồng cũ muốn quay lại nhưng tôi không đồng ý”.

Buồn khi kể về những chuyện đã qua, nhưng người đàn bà ấy lại vui với thực tại. Chị bảo: "Giờ sống vui với thực tại em ạ. Đến khi nào gặp được người đàn ông mình yêu là trọn vẹn".


» Tận cùng nỗi đau ở gia đình cả 3 bé thơ ung thư máu
» Ghép tế bào gốc cho “hoa hướng dương" Diệu Thuần
» Chất lạ trong áo ngực gây ung thư, rối loạn nội tiết?
» Nghịch que thử thai, phát hiện ung thư tinh hoàn


Bài, ảnh: Nguyễn Tâm
Chủ đề:
Bình luận

Sốt xuất huyết: Vì sao người lớn chết nhiều hơn trẻ em? 

Tin tuc Sea Games 29 nam 2017

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Báo Điện tử VTC News