Phẫn nộ chuyện bé gái 4 tuổi bị tra tấn dã man giữa HN

Nạn nhân của vụ bạo hành là bé gái, khoảng 4- 5 tuổi, được gửi nuôi bởi những người đàn ông, đàn bà không có nghề nghiệp ổn định, lối sống khá phức tạp. Mẹ nuôi của đứa bé có nhân tình, gã đến ở cùng thị như vợ chồng và chính gã là người thường xuyên tra tấn đứa bé bằng những trận đòn mỗi đêm.

» Nữ sinh hành hạ bạn ở Bắc Giang: Sự hồn nhiên rùng mình
» Giăng bẫy vợ ngoại tình, bắt quả tang hành hạ
» Bàng hoàng cảnh HS lớp 5 bị hàng xóm hành hạ dã man
» Bé trai bị mẹ hành hạ đến chết vì... ăn vụng táo


22/2, ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ tết Canh Dần, một độc giả báo tin qua đường dây nóng: có một cháu bé bị bạo hành dã man. Phóng viên đã tìm đến địa điểm được phản ánh. Từ đây, chuỗi những ngày tác nghiệp nguy hiểm, kịch tính được bắt đầu, số phận bất hạnh, u ám của một con người dần sáng tỏ.

Căn phòng trọ – nơi hàng đêm một đứa bé 4 tuổi phải chịu những trận đòn roi vô cớ - nằm sâu trong ngách 236, ngõ 141 - đường Giáp Nhị - Hoàng Mai – Hà Nội. Địa thế căn phòng khá biệt lập, với bên trái và trước mặt là bãi đất hoang, bên phải giáp với căn nhà cao tầng, bất cứ ai tiếp cận ngôi nhà cũng dễ dàng bị phát hiện.

Những vết tím trên cổ và bầm dập môi là hậu quả của những trận đòn roi vô cớ gần đây 
Nạn nhân của vụ bạo hành là một đứa bé gái, khoảng 4- 5 tuổi, được gửi nuôi bởi những người đàn ông, đàn bà không có nghề nghiệp ổn định, lối sống khá phức tạp. Mẹ nuôi của đứa bé có nhân tình, gã đến ở cùng thị như vợ chồng và chính gã là người thường xuyên tra tấn đứa bé bằng những trận đòn. Gia đình đó mới chuyển đến địa bàn Giáp Nhị sinh sống, những người hàng xóm chưa kịp biết tên, nhưng đã kịp hiểu, ở đó, một đứa trẻ đang bị bạo hành dã man mỗi đêm.

Tiếng khóc xé lòng trong đêm khuya

Sau nhiều nỗ lực tiếp cận, nhân chứng đầu tiên của vụ bạo hành đã lên tiếng. Bác Dũng - người hàng xóm cạnh nhà nạn nhân - kể lại trong nước mắt: “Tôi cũng có cháu nhỏ, con cháu chúng tôi được nâng niu, chiều chuộng là thế, nên thấy cảnh chúng nó đánh con bé dã man quá, xót xa lắm cô ạ.”

Trên người và cánh tay của cháu bé vẫn còn những vết tím bầm 
Cố nén cảm xúc, bác Dũng nói tiếp câu chuyện: “Trông con bé gầy gò lắm, hình như chả được ăn uống gì. Bao đêm nay tôi mất ngủ vì những tiếng đòn roi mà con bé phải chịu. Nó đâu chỉ đánh một hai roi răn đe đâu, nó đánh con bé cả tiếng đến tiếng rưỡi đồng hồ, trận nào ít nhất cũng phải 40-50 phút, thảm hại lắm cô ạ!

Cứ sang nhà hàng xóm chơi thì lúc thằng bố hờ của nó về, nó lại bị đánh. Mà đánh dã man lắm! Có lúc tôi ngồi nhìn đồng hồ, con bé bị đánh cả tiếng đồng hồ, những tiếng đòn roi không ngơi tay. Thằng đó tưởng như bệnh hoạn vậy, sau mỗi lượt đòn roi, con bé kêu khóc: “con xin lỗi bố!” thì nó lại quát lên: “à xin lỗi bố này, à xin lỗi bố này”, sau mỗi tiếng quát lại là những đòn roi tới tấp xuống người con bé. Nhưng khi con bé im lặng, cắn răng không khóc, thằng đó lại quát lên “à mày im này! À mày im này!”…kiểu gì nó cũng có cớ để đánh.

Những vết thương tím đen trên người đứa bé đáng thương 
Tiếp tục tìm hiểu câu chuyện, chị Quyên - ngách 326, ngõ 141, Thịnh Liệt - khẳng định: “Con bé bị đánh suốt, bị đánh dã man lắm. Người nó đầy những vết tím đen, tôi đã nhìn thấy những vết thương của cháu bé. Ở xóm này, ai cũng thương con bé. Nó còn có thằng anh trai học lớp 6, nghe đâu là con đẻ của mẹ nuôi, cũng bị đánh đòn, nhưng mức độ ít hơn.”

Chúng tôi được biết, hai đứa nhỏ thường xuyên phải ở nhà trông nhau mỗi đêm, người lớn đi vắng hết, gần sáng mới về. Bọn nhỏ sợ ma, hay lang thang sang nhà hàng xóm chơi. Nhiều hôm, quá khuya, mọi nhà trong xóm đã đi ngủ, hai đứa bé không dám về phòng ngủ, đứng ngoài cửa nhà hàng xóm gào thét, cầu cứu: “Cho cháu vào nhà với, cháu sợ lắm…”. Đáp lại tiếng van xin là sự im lặng bao trùm, đôi khi, ông chủ nhà trọ quát tháo ầm ĩ, trấn an và ép chúng về phòng ngủ.

Nhiều vết thương đã chai thành sẹo, hằn trên da 
Bạn Khánh - Một sinh viên thuê trọ cùng xóm nạn nhân - khẳng định thêm: “Con bé bị đánh suốt, gần như ngày nào cũng đánh. Đôi khi chả vì lý do gì, ví dụ như nó không ngủ được cũng đánh, đi đâu đó về, thấy con bé con khóc, ông chồng cũng đánh. Đôi khi là câu nói đùa của trẻ con như “không sợ bố đánh”, khi về thằng anh mách bố, thế là con em cũng bị lôi ra đánh, vừa đánh vừa quát: “mày không sợ tao à”. Em đã có lần ngồi nhà, nghe tiếng nó gào khóc và tiếng đòn roi, em xem đồng hồ chính xác là 2 tiếng đồng hồ chị ạ!”

Đột nhập và tiếp cận

Căn phòng nhỏ, khép kín, luôn cửa đóng then cài, nằm lọt thỏm trong dãy nhà cao tầng…khiến chúng tôi khó có một vị trí thích hợp để tác nghiệp. Trong vai một người tỉnh lẻ tìm thuê nhà trọ, chúng tôi đã tiếp cận đối tượng.

Úp mặt vào tường là hình phạt bé Hồng Anh thường xuyên phải chịu 
Bước vào phòng, một thứ mùi gây gây đến ghê người xực vào mũi, phải kiềm chế lắm tôi mới có thể giữ thái độ bình thường để nhập vai người tìm thuê nhà. Đập vào mắt tôi là cảnh cặp trai gái “già nhân ngãi, non vợ chồng” đang nằm âu yếm nhau trên chiếc giường bừa bộn.Cạnh đó, một đứa trẻ tóc rối bù, xù bông, quần áo xộc xệch, nhếch nhác…đang cúi gằm, mặt úp vào tường. (Đòn roi thỏa thích, gã "bố hờ" thường bắt phạt đứa bé đứng úp mặt vào tường - PV).Thấy có người lạ, con bé vẫn đứng im không dám nhúc nhích.

Giả bộ hỏi han, tôi cúi xuống trò chuyện cùng con bé, mặt nó nhỏ thó, quầng mắt tím bầm, vết tích của những trận đòn trước đó vẫn chưa kịp tan. Tôi hỏi tên nhưng nó không dám hé răng nửa lời vì bên cạnh, tên bố hờ trừng mắt nhìn nó.

Gã chồng hờ thấy thái độ im lặng của con bé, vội đỡ lời, quát con bé: “Cô hỏi sao không trả lời, nói đi chứ, cháu tên là Hồng Anh…”. Con bé mấp máy môi, không thành tiếng, nét hoảng sợ, đau đớn hằn sâu trên gương mặt nhỏ thó của nó. Từ phút đó, tôi mới biết tên con bé.

Hình ảnh lần đầu tiên tiếp cận được con bé cứ bám riết lấy tâm trí tôi: tóc rối bù, dựng ngược, nhếch nhác… nhìn con bé, đủ biết những người nuôi dưỡng đã đối xử với con bé thế nào và chiến dịch giải cứu bé Hồng Anh - một đứa trẻ với số phận đầy bất hạnh - được vạch ra.

* Tên nhân chứng đã được thay đổi

Theo VnMedia

Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Báo Điện tử VTC News