Những chuyện ít biết về độ giàu có của nhà Mr Đàm thời thơ ấu

(VTC News) - Mr Đàm có tuổi thơ nhung lụa khi vàng xếp từng chén trước mặt trong ngày sinh nhật.

Tôi là con bà hai


Mr Đàm từng chia sẻ: ‘Gia đình tôi xưa giàu lắm, ba tôi là công chức, mọi người thường gọi ông là ông Hai cảnh sát, ngoài ra ông còn là một giáo viên dạy từ thiện cho những người nghèo. Ít người biết trước mẹ tôi, ông có còn có bà cả là một vũ sư.
mr đàm
Chính bà nội chọn bà cả cho ba tôi. Bà cả là người tài sắc vẹn toàn, biết nấu ăn, cắm hoa, lại lại gái Bắc nên rất biết lễ nghĩa và quan trọng là bà rất đẹp.

Đám cưới của hai người to lắm, bởi trai tài gái sắc, lại là người có chức quyền nên rất được làng xóm quan tâm. Nhưng trời chẳng cho ai tất cả bao giờ, hai người sống với nhau vài năm mà không có con. Ba còn xin một người con của cô ba về nuôi để ‘mở cửa’ nhưng cũng không được. Vì thế mà hạnh phúc cùng chẳng trọn vẹn.

Video Đàm Vĩnh Hưng bị Trường Giang 'bóc mẽ'

Một lần đi ngang qua trường học nữ sinh, ba đã phải lòng mẹ tôi. Hai người đem lòng thương và đến với nhau mà không có đám cưới.

Lấy nhau về, dường như hợp số nên hai người làm ăn phát đạt lắm. Sinh tôi ra, đến ngày sinh nhật tôi, vàng được tặng từng chén từng chén khắp mặt bàn. Ngày xưa nhà tôi đã có đầy đủ các vật dụng trong nhà như tủ lạnh, máy hát, cuộc sống chẳng thiếu thứ gì, đến nỗi tiền xếp lớp từng tập phủ kín dưới đệm giường.'
mr đàm
Tố chất ngôi sao


Nhà có điều kiện nhưng ba mẹ Đàm Vĩnh Hưng lại cất căn nhà ở khu Tân Bình, trước đây chỉ có đồng lúa, vườn rau, nghĩa địa, rơm rạ phủ vàng con đường đất của vùng ngoại ô này.

Anh sống giữa bầy trẻ con trong xóm, những trò chơi trẻ thơ đồng quê đều được anh và các bạn chơi ngày qua ngày.

Để nói về đam mê ca hát, Đàm Vĩnh Hưng cho rằng ngày bé anh đã thích múa hát, nhưng chỉ là sự thích thú của đứa trẻ con khi nghe những bản nhạc của ba mẹ còn để nói là đam mê thì anh cũng không chắc.
mr đàm
‘Hồi đó tôi cũng có sân khấu chứ, đó chính là chiếc giường mà màn sân khấu chính là chiếc mùng có cửa vén sang hai bên. Cho đến giờ, có thể nói sở thích đeo khăn tôi được thừa hưởng từ ba, và tôi chẳng thể nào quên được chiếc khăn màu hồng của ông mà tôi rất thích.

Quàng chiếc khăn hồng, micro là chiếc chày đâm tiêu, khăn tắm buộc lên làm áo choàng, khán giả là hàng xóm, bu đông bu đỏ xem tôi làm đủ trò trên sân khấu tuổi thơ của riêng mình.'

‘Cứ trước giờ vào học, mỗi lớp phải biểu diễn một tiết mục văn nghệ trước trường. Tôi biểu diễn Mặt trời bé con và trở thành ‘ngôi sao’ của trường. Đến nỗi đi đến đâu anh chị lớp trên cũng gọi là Mặt trời bé con, đi lên lớp cũng phải qua lớp tôi để ngó tôi rồi mới lên lớp được.

Cứ mỗi tiết học Văn đến, cô Bích Vân của tôi chỉ dạy hơn nửa tiết, thời gian còn lại cô dẫn tôi qua các lớp khác biểu diễn văn nghệ.’

Thiên An

Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC