Người cha mù và cô con gái bị lừa bán

(VTC News) - "Thường thì mỗi tháng con gái tôi về lấy tiền, lấy gạo mang xuống trường một lần. Tháng 3/2001, đợi mãi không thấy con về, tôi sốt ruột thuê xe ôm xuống trường hỏi thăm thì bạn bè nói Bình đã về nhà từ mấy hôm trước”, ông Trần Huy Phủ bắt đầu câu chuyện tìm con như thế.

Kỳ 1:

» Nỗi đau tột cùng của cô gái bị bán sang Trung Quốc


Bài 2: Ông bố mù và trình tìm con

Biết có chuyện không lành xảy ra với con gái, ông Trần Huy Phủ không về nhà mà ở lại Thành phố Thái Nguyên để tìm con. Từng khu nhà trọ quanh khu trường Trung cấp Thương mại TW4 (Thái Nguyên) ông đều đặt chân qua. Nhưng đáp lại ông là những cái lắc đầu của các chủ nhà trọ.

Đói khát, hết tiền, bàn chân ông không còn lết được nữa, ông đành bắt xe ôm ngược về nhà với hy vọng con gái đang ở nhà. “Chờ mãi mà không thấy con về, nghi con gặp chuyện không hay, tôi lập tức làm đơn trình báo với Công an huyện Võ Nhai và Công an tỉnhThái Nguyên. Mặt khác, tôi cũng tự về Thành phố Thái Nguyên để tìm con. Ròng rã 1 tháng trời đi bộ, vào từng ngõ ngách hỏi thăm tin tức của con, nhưng vẫn không thấy con đâu”, ông Phủ nhớ lại đoạn trường tìm con của mình.
Ông Trần Huy Phủ.

Tìm mãi không thấy con, mà tiền thì hết, không còn hy vọng gì nữa, ông ngồi bên gốc cây tủi thân khóc lóc, rồi thuê xe ôm về. Vừa về đến nhà thì ông bưu tá đạp xe đến. Đó là tháng 8-2001, ông nhận được lá thư đầu tiên của con gái gửi về. Nội dung lá thư rất ngắn, nét chữ nguệch ngoạc có lẽ vì vội. Nội dung lá thư nói rằng, con gái ông đã bị lừa bán sang Trung Quốc.

Đau đớn, tuyệt vọng, uất hận, ông Phủ làm đơn kêu cứu gửi đến các cơ quan chức năng của tỉnh Thái Nguyên. Ngày 2/1/2002, ông Phủ nhận được công văn số 95 của Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC14), Công an tỉnh Thái Nguyên, với nội dung chưa nhận được đơn đề nghị của Bình gửi cơ quan pháp luật. Họ cũng thông báo, qua tài liệu ban đầu thu thập được, thì Bình đang ở Trung Quốc.

“Một số đối tượng liên quan đến việc lừa bán con gái tôi đang ở Trung Quốc, địa chỉ không rõ ràng, nên việc xác minh gặp nhiều khó khăn, chưa có đủ cơ sở kết luận và xử lý", ông Phủ đau đớn nhớ lại.

Ông Phủ lập gia đình năm 1969. Vợ ông, bà Nguyễn Thị Xuân, quê gốc ở Khoái Châu (Hưng Yên), lên khai hoang tại xã Bình Long, huyện Võ Nhai. Bà Xuân mồ côi bố mẹ từ nhỏ, ở với anh trai, nhưng hay bị chị dâu hành hạ.
Mái nhà nơi Bình lớn lên. 

Đồng cảm với hoàn cảnh của nhau, hai ông bà nảy nở tình yêu và sau 1 năm thì tổ chức đám cưới. Năm 1973, vợ chồng ông Phủ sinh đứa con trai đầu lòng. Xa bệnh viện, thiếu thuốc men, đứa con trai đầu của ông mắc bệnh gì chẳng rõ, cứ khóc ngặt, rồi mất chỉ sau 3 ngày tuổi.

Năm 1978, bà Xuân tiếp tục mang thai đứa con thứ 2. Nhưng đứa bé sinh thiếu tháng nên mất ngay sau khi sinh. Năm 1984, bà Xuân lại sinh hạ được 1 cô con gái kháu khỉnh. Thế nhưng, trớ trêu thay, đứa bé lại mắc bệnh viêm phổi và nhanh chóng bỏ vợ chồng ông bà ra đi sau khi chào đời được 9 ngày.

Trò chuyện với chúng tôi, ông Phủ rưng: "Ở xóm tôi lúc đó có một người đàn bà quê ở Phổ Yên (Thái Nguyên) chửa hoang, cứ làm thuê từ nhà này sang nhà khác để kiếm sống. Biết không đủ điều kiện để nuôi đứa con sắp chào đời, chị ta đã ngỏ ý muốn bán lại đứa trẻ trong bụng cho vợ chồng tôi với giá 1.000 đồng. Số tiền này thời điểm đó là vô cùng lớn, thế nhưng, vợ chồng tôi vẫn quyết định mua cháu bé. Sau khi chị ta sinh được 3 tháng thì chúng tôi đón cháu bé về và đặt tên con là Trần Thị Bình với ước nguyện sau này gia đình tôi sẽ có được cuộc sống bình yên", ông Phủ nhớ lại.

Nghe ông Phủ tâm sự, bà Nguyễn Thị Xuân òa khóc. Bà nói trong uất hận: “Cho dù tôi không mang nặng đẻ đau, nhưng vợ chồng tôi chưa bao giờ suy nghĩ Bình không phải con ruột mình. Chúng tôi quá thương yêu, kỳ vọng vào cháu, thế mà lại bị bọn bất lương lừa bán sang Trung Quốc”.

Năm 2002, ông Phủ nhận được tin Bình sinh cho người chồng Trung Quốc đứa con gái đầu lòng, đặt tên là Trần Mùi Phương. 3 năm sau, Bình tiếp tục sinh thêm một con gái đặt tên là Trần Mùi Thế.

Những ngày mang thai và sinh nở là những ngày "địa ngục" đối với Bình. Cường độ công việc vẫn không thuyên giảm. Những lúc ốm nghén, mệt mỏi không làm được, thì Bình lại bị mẹ chồng chửi mắng.

“Có lần, đọc lá thư cháu gửi về, vợ tôi khóc lóc, rồi lăn ra ốm cả tháng trời. Cháu kể, lúc cháu bụng mang dạ chửa, không làm được việc, bà mẹ chồng vác ghế phang vào đầu, rồi đuổi cháu ra ngoài đường. Sinh đứa con gái thứ 2, 30 ngày sau nó đã phải quay lại công ty để làm việc 16 tiếng một ngày với chiếc máy khâu. 5 tháng sau khi sinh bé Mùi Thế, gia đình chồng đã gọi cán bộ xã đến bắt con tôi đi triệt sản”, ông Phủ nhớ lại.

Những đoạn trường của Bình ở xứ người đã thôi thúc cô quyết tâm trốn về Việt Nam, lôi bọn buôn người ra ánh sáng.

Kỳ 1:

» Nỗi đau tột cùng của cô gái bị bán sang Trung Quốc


Còn tiếp...


Lê Thanh


Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Báo Điện tử VTC News

Tin tức trong ngày mới