Nghị lực phi thường của "Em bé da cam"

(VTC News) – Với những đứa trẻ tật nguyền do chất độc da cam, để sống được như người bình thường đã khó, nhưng với Nguyễn Thị Ly-một nan nhân da cam mới 10 tuổi để vươn lên học giỏi là cả quá trình nỗ lực phi thường của em…
Định mệnh
Chúng tôi đến thăm Ly vào một ngày đầu hè, khi cái nắng miền Trung đang bắt đầu nhóm lửa. Trong căn nhà nhỏ khuất trong đường con hẻm nhỏ ở khối phố Mân Quang, phường Hòa Quý, Q.Ngũ Hành Sơn, Ly lễ phép ra tận cổng vòng tay chào khách. Khuôn mặt dị dạng không làm mất đi sự thông minh, rạng ngời và nghị lực phi thường trong con người của Ly khiến những ai đến đây đều quên đi cái nắng nóng đầu hè.
Bức ảnh nổi tiếng của nhiếp gia Ed Kashi chụp em Nguyễn Thị Ly tại nơi ở
Tiếp chúng tôi, anh Nguyễn Quang Dương (SN 1964, bố Ly) và chị Lê Thị Thu (SN 1971, mẹ Ly) cho biết, hơn 10 năm trước duyên nợ đưa anh chị đến với nhau. Anh làm phụ hồ, chị bán thuê ở quán cơm, cuộc sống gia đình gặp không ít khó khăn, song hai anh chị cũng mong muốn sớm có đứa con đầu lòng. Ngày chị mang thai, hai anh chị rất vui mừng khôn xiết, dù nghèo nhưng vẫn tràn đầy hi vọng. 
Tuy nhiên, khi chị Thu mang thai mới hơn 6 tháng, chị Thu chuyển dạ. Biết có chuyện chẳng lành, anh Dương đưa chi Thu đến bệnh viên để sinh. Một bé gái ra đời nặng chưa đầy 1,7kg. Khuôn mặt và phía trên đầu của cháu thật khác so với người bình thường. Bác sỹ kết luận, em bị nhiễm chất độc da cam. “Nỗi đau trào dâng, nhưng trời cho như thế nào thì hưởng như thế đó chứ biết kêu ai bây giờ. Cả nhà lao tâm lao lực dồn hết sức lực, tiền bạc để lo lắng cho đứa bé sơ sinh bạc phận”, giọng chị Thu nghẹn lại.  
Rất nhiều nhà hảo tâm đã đến chia sẻ và chúc mừng những
nỗ lực phi thường của Ly ...
 

Lên 4 tuổi, Ly vẫn còn nằm liệt giường, không nói được nửa câu. Thương đứa con bất hạnh, ngày nào anh chị cũng tập nói, tập đi cho con. Thế rồi điều kỳ diệu cũng đã đến trong ngôi nhà nhỏ. Trong một lần chập chững bước đi, Ly té ngã và bật lên tiếng nói kêu đau. Khác với nhiều trường hợp khác, con kêu đau mẹ xót, đằng này chị Thu lại mừng rơn, hét rầm trời khi lần đầu tiên nghe được tiếng con. Cả nhà vui như hội, kỳ vọng sự may mắn đến với con cháu mình... 
Nghị lực phi thường của "em bé da cam"
Niềm vui cứ vậy, lớn dần trong ngôi nhà nhỏ. Từ khi biết nói, biết đi Ly trở nên nhanh nhẹn hơn và thích bi bô học tập. Mãi đến 6 tuổi, Ly mới được bố mẹ cho đi học mẫu giáo nhỡ, các cô giáo đã hết sức tận tình với em. Thấy em nhanh nhẹn, thông minh, một năm sau cô giáo cho em lên học lớp 1 như những đứa trẻ bình thường khác. Ở trường, cô giảng đến đâu em hiểu đến đó. Nhìn em học tập, không ai nghĩ em là một cô bé bị nhiễm chất độc da cam. Sách vở luôn ngăn nắp, chữ viết đẹp nhất trong lớp. Về nhà, em rất chăm chỉ, ăn cơm xong em lấy sách vở ra học ngay. Những lúc rảnh, Ly bày cho em trai mình cùng học. Nhờ sự nỗ lực đó, năm nào em cũng là học sinh tiên tiến, mới đây em còn đạt giải 3 vở sạch chữ đẹp. Em được các thầy cô giáo và bạn trè trong lớp khen ngợi. 
Để có thể học tập tốt và theo kịp các bạn, đòi hỏi "Cô bé da cam"
nỗ lực rất nhiều...
 

Biết em nhiễm chất độc da cam, nhiều tổ chức nước ngoài đã đến thăm tặng quà và còn dạy tiếng Anh cho em. Mỗi lần như thế, em rất vui và cảm thấy hạnh phúc. Khi hỏi em có ước mơ gì sau này, Ly nhanh nhẹn nói: “Lớn lên con muốn trở thành một cô giáo để dạy cho những đứa trẻ khuyết tật tội nghiệp”. 
Ước mơ giản dị như chính con người của Ly vậy. Với những gì Ly đã nỗ lực, cùng nghị lực phi thường vượt qua nỗi đau da cam, chúng tôi tin rằng Ly sẽ làm được những gì mình mong ước.  

Trong một lần đến thành phố Đà Nẵng thực hiện bộ ảnh và bộ phim với chủ đề chất độc da cam, thuộc dự án truyền thông Vietnam Reporting Project của Mỹ, nhiếp gia nổi tiếng người Mỹ Ed Kashi cùng đồng nghiệp chụp bức ảnh em Nguyễn Thị Ly tại nơi ở. Vượt hơn 1.263 bức ảnh đến từ 33 quốc gia trên thế giới, bức ảnh ấy được UNICEF  công nhận là bức ảnh của năm 2010

B.L-N.P

Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Báo Điện tử VTC News

Tin tức trong ngày mới