Mấy ai kìm được nước mắt khi đọc nhật ký chiến đấu với ung thư giai đoạn cuối của cô giáo trẻ Hà Nội

(VTC News) - Do bị ung thư giai đoạn cuối, Nguyễn Thị Thanh Hằng (SN 1989, giáo viên trường THCS Lệ Chi, Gia Lâm, Hà Nội) đã viết đoạn nhật ký chiến đấu với ung thư giai đoạn cuối của mình gây xúc động trong cộng đồng mạng.

Năm 2010, sau khi tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, Nguyễn Phạm Thanh Hằng (SN 1989, trú tại Gia Lâm, Hà Nội) được nhận vào giảng dạy môn Âm nhạc tại trường THCS Lệ Chi (Gia Lâm).

Trong những năm vừa qua, Thanh Hằng luôn được đánh giá là một giáo viên trẻ, năng động, chuyên môn tốt trong nhà trường. Tuy nhiên, niềm vui đứng trên bục giảng của cô giáo trẻ phải khép lại khi cô phát hiện mình bị ung thư trực tràng giai đoạn cuối, bệnh đã di căn vào tới phổi.

ung-thu-22-1487507286651

 Trước khi biết mình bị căn bệnh hiểm nghèo, Thanh Hằng là một cô gái xinh đẹp, năng động. (Ảnh: Facebook).

Hằng nhớ lại, tháng 12/2016, do cô cảm thấy mệt mỏi, buồn nôn, đi vệ sinh nhiều lần trong ngày nên cô đã được gia đình đưa đi khám bệnh mới tá hỏa ra rằng mình đã bị ung thư giai đoạn cuối.

"Mỗi nhóm 6 người lần lượt đi khám rồi chờ kết quả. Mình là người cuối cùng trong nhóm đó, những người khác thì bác sĩ báo tình hình và kê thuốc luôn nhưng đến lượt mình thì ông lại hỏi "người nhà em đâu, anh cần gặp người nhà".

Lúc đó, nét mặt bác sĩ rất căng thẳng, cũng đoán được có lẽ mình mắc bệnh nặng nhưng chỉ nghĩ chắc là viêm gì đó thôi. Sau đó, mẹ vào nói chuyện với bác sĩ rất lâu. Lúc ra thì không nói gì mà gọi điện cho anh trai và chị dâu luôn. Mẹ để quên bệnh án trên ghế chờ nên mình xem, nhìn thấy "K trực tràng", bật khóc luôn! Chưa bao giờ lại nghĩ mình có thể mắc phải ung thư như vậy", Thanh Hằng chia sẻ.

Những ngày mới biết tin mình mắc bệnh hiểm nghèo, Thanh Hằng chỉ nằm khóc. Mọi ước mơ, kế hoạch của cô giáo dạy nhạc bỗng dưng sụp đổ. Kể từ đó, Thanh Hằng viết nhật ký chiến đấu với căn bệnh quái ác này. Khoảng thời gian hai tháng không dài, nhưng đó là chuỗi ngày cô gắn liền với kim tiêm, hóa chất, cơ thể thay đổi, tâm trạng xấu đi và cả tốt lên. Thanh Hằng được chuyển về Bệnh viện Ung bướu Trung ương để điều trị cho đến nay.

ung-thu-19-1487507286619

 Cô giáo trẻ vẫn lạc quan khi biết mình bị ung thư giai đoạn cuối. (Ảnh: Facbook).

Chúng tôi xin trích đoạn nhật ký chiến đấu với ung thư giai đoạn cuối của Thanh Hằng.

5/12/2016: Đi khám tại Bệnh viện Đại Học Y Hà Nội từ sáng. Đến chiều, nhận được kết quả: Ung thư trực tràng giai đoạn cuối.

16/12/2016: Làm thủ tục chuyển bảo hiểm sang Bệnh viện Ung bướu Hà Nội. Phải nghỉ làm, phải bỏ thi giáo viên giỏi. Khóc lóc buồn bã 3 - 4 ngày sưng húp mắt, chán ăn uống. Cơ thể mệt mỏi, đau bụng, đau lưng nhiều. Gia đình lo lắng, náo loạn. Bạn bè, cơ quan rất yêu thương, tình cảm, ở bên cạnh động viên từng ngày từng giờ. 

19/12/2016: Nhập viện Ung bướu Hà Nội với tinh thần thư thái lạc quan nên ăn uống tốt, cơ thể khỏe hơn. 3 ngày nằm viện, làm tất cả các xét nghiệm độc và kinh hoàng nhất từng trải qua như tiêm chất xạ, truyền chất xạ, bơm chất phát quang và đủ thể loại máy móc. Kết luận: ung thư di căn vào phổi, hạch.

21 - 25/12/2016: Nghỉ làm ở nhà. Cuộc sống bỗng chốc thay đổi, giờ thành một cô công chúa yếu đuối được tất cả mọi người nâng niu chiều chuộng. Mẹ chăm từng tí một từ ăn uống, ngủ nghỉ, sinh hoạt. Uống đủ loại thứ bổ vào người. Các buổi chiều đi bộ thể dục. Bạn bè và cơ quan thường xuyên đến nhà chăm sóc an ủi động viên hết mức có thể. Nhà lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp. Tinh thần rất vui vẻ, cơ thể cũng ngày một khỏe lên.

ung-thu-2-27-12-1487507286450

 Thanh Hằng trong những ngày nằm điều trị tại bệnh viện. (Ảnh: Facebook).

26/12/2016: Nhập viện Ung bướu truyền hoá chất đợt 1 trong 48 giờ liên tục cả ngày lẫn đêm. Sáng truyền 2 tay cùng lúc: hoá chất và canxi. Tiêm 3 loại: 1 loại buốt lệch mông trái, 1 loại ngứa xực khắp người, tay phải dứt tóc, 1 loại nóng khắp người.

Chiều rút còn 1 kim truyền cả ngày cả đêm. Tối được tiêm thêm 1 phát nữa, buốt lệch mông phải. Nhưng ăn uống tốt, ngủ được, cảm thấy khỏe.

27/12/2016: Tôi thấy hoa vàng trong phòng tôi. Vẫn truyền liên tục cả ngày cả đêm không ngừng nghỉ. Vẫn tiêm y hệt hôm trước. Người mệt hơn chút. Liên tục bị trói tay với cái máy quanh giường 3 ngày 2 đêm. Độ buồn chán tăng dần.

28/12/2016: Giám đốc bệnh viện đi từng phòng nhắc lại bệnh án từng người. Ung thư trực tràng giai đoạn cuối, di căn xương phổi. Nghe phát ớn. Tiêm xong, được báo rằng truyền nốt 3 chai sẽ cho về mà lòng mừng phấn khởi. Nhớ nhà khủng khiếp. Cảm giác không khác gì một con chim nhốt trong lồng. Giờ nằm nhìn những giọt chảy để mong được rút kim.

Bị trói tay truyền 3 ngày 2 đêm liền, tôi mong chờ từng giây đến lúc rút kim truyền để có thể về nhà và sáng hôm sau xuống trường. Thật không ngờ. 

ung-thu-9-20-1-1487507286526

Thanh Hằng cho biết, cô nằm mê man không thể dậy được khi điều trị. (Ảnh: Facebook). 

16h: Anh đến dọn đồ chở tôi về thì cũng là lúc tôi bắt đầu đau đớn. Những cơn đau bụng chỉ cách nhau 1 - 2 phút. Bụng nổi cục cứng giống như khối u trồi lên. Bụng tôi như muốn vỡ ra. Tôi không thở được. Tim giống như bị ai bóp nghẹt lại. Tôi đi ngoài ra máu. Liên tục như vậy trong khoảng 1 - 2 giờ đồng hồ. Người tôi rét run. Tôi được tiêm giảm đau và không thể về nhà.

Tôi bắt đầu hoảng loạn. Tôi khóc cũng không hiểu vì đau hay vì nhớ nhà và tuyệt vọng. Tiêm giảm đau. Cơn đau đã ngừng. Tôi cảm thấy sợ hãi cái giường bệnh mà mình bị trói tay 3 ngày qua. Tôi đi lang thang ở hành lang cả tối và ăn chút cháo.

21h: Hết thuốc giảm đau, tôi lại đau y hệt như lúc chiều. Sức chịu đựng yếu hơn. Tôi nằm rét run trên giường giống như bị sốt rét. Tôi khóc và đã gọi: "Bố cho con đi theo với, con không chịu đựng được!". Mẹ nằm cạnh và nắm chặt tay tôi. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết...

29/12/2016: 3h sáng tỉnh dậy, bụng còn đau quặn nhè nhẹ, sờ thấy cục cứng nổi lên. Mẹ đã ra giường gấp nằm ngủ. Lúc ấy thấy thương mẹ ghê gớm. Tôi nằm tiếp, mê man đến 6h. Toàn thân đau nhức, nôn nao, mệt mỏi, khó thở, ho nhiều. Tôi thèm về nhà hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ, có chết thì phải chết ở nhà!

9h sáng, anh chở tôi về. Về đến khu chợ quen thuộc, tôi bật khóc. Những mớ rau, những hàng rong, những xô bán hoa quen thuộc đây mà, tôi được về nhà rồi. Tôi nằm mê man ở nhà từ mấy giờ đến mấy giờ, tôi cũng chẳng nhớ được. Chỉ nhớ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng mẹ gọi, sau đó mẹ đổ vào mồm tôi nước và sữa.

Khoảng 5h chiều, tôi dậy được. Đau, tôi cố chịu không uống giảm đau nhiều, tôi sợ nhờn thuốc. Toàn thân đau đớn khó chịu, khó thở, tôi khóc, mẹ ôm tôi an ủi. Dần dần đỡ hơn một chút, tôi ăn chút cháo. Tôi đánh đàn và chảy nước mắt, nhớ trường, nhớ học sinh, thèm được nghe các con hát quá.

ff

 Cô giáo trẻ luôn nhớ về những ngày còn giảng dạy tại nhà trường. (Ảnh: Facebook).

20 ngày kể từ ngày biết bệnh, cuộc sống đảo lộn hoàn toàn. Thèm váy đẹp tung tăng, thèm guốc cao xinh xắn, thèm túi xách xúng xính, hằng ngày đến trường dạy học, nhớ em Zip thân yêu thỉnh thoảng lượn phố phường quán xá, thèm một cái tết bình thường được mặc áo dài chụp ảnh quất đào, thèm được đi chơi tết.

30/12/2016: Mở mắt ra nhìn thấy phòng mình, tôi biết mình còn sống!  

5/1/2017: Nhập viện làm tiểu phẫu "đặt buồng kim". Bị đưa vào một phòng đầy máy móc. Đâm kim vào tay trái truyền gì đó. Được lắp máy thở oxy, máy huyết áp tim mạch và vài thứ nữa vào người. Nằm chờ khá lâu, lúc sau bị che kín hết mặt và người, chỉ hở cổ và ngực bên phải. Nghe tiếng khoảng 4 bác sĩ. Họ hỏi han vài câu sau đó tiêm tê cổ, rạch cổ nhét gì đó. Tiếp tục tiêm khoảng chục phát tê ở ngực và rạch ngực.

Làm khoảng 20 phút. Đau và sợ. Tôi cắn chặt răng và nắm chặt tay vào miếng vải đắp. Xong xuôi, tôi được chuyển sang cáng và đẩy về phòng. Tiêm thuốc gì đó, sau 2 - 3 giây thì nôn thốc. Kim truyền giữ nguyên ở tay để tiêm khoảng 7 - 10 ngày nữa.

11/1/2017: Vuốt một cái thôi mà ra từng này tóc. Hằng nằm viện buồn quá, nhớ nhà ghê gớm mà chưa được về.

15/1/2017: Kết quả của 10 ngày nằm viện. Cứ nhìn vết thương lại rùng mình vì những gì đã trải qua. Truyền xong hoá chất đợt hai, tóc rụng khủng khiếp rối thành từng búi mỗi khi gội đầu. Đánh đứt ruột cắt ngắn mái tóc đi. Mừng tủi... Tối nay được ngủ ở nhà rồi.

20/1/2017: Vết tiểu phẫu bị hở. Lóc cóc vào viện, lại tiêm, lại rạch, lại khâu lại. Mong là chiều được về. Còn 5kg dừa ngâm ở nhà chờ chị Hằng về.

photo-1-1487552160404

Bây giờ, Hằng không thể đủ sức khỏe để có thể nối tiếp những ước mơ còn dang dở của mình. (Ảnh: Facebook).

23 Tết âm (21/1/2017): Bệnh gì thì cũng dẹp, làm mứt dừa để ăn Tết đã. Yên tâm cho cả nhà có dừa sợi, dừa viên rực rỡ luôn, thứ hai vào viện, 29, 30 Tết mới được về cũng chả lo. Hằng yêu lắm Tết cổ truyền Việt Nam. Cả năm được dịp gia đình sum vầy ấm cúng, không đồng ý tí nào với ai bảo bỏ Tết cổ truyền đi.

25/1/2017: 1h22  sáng. Sang ngày 28 Tết rồi nhỉ. Nằm viện cũng quen rồi mà đêm nay lại không ngủ được. Cây quất bệnh viện mới mua lúc tối to đẹp lắm. Bỗng một chút yếu lòng. Mong được về nhà ngắm cây quất nhỏ xinh của nhà mình.

Mùng 2 Tết (29/1/2017): Năm mới, xin gửi lời chúc sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý tới tất cả mọi người. Hoàn thành đợt truyền thứ 3, Hằng được về nhà từ chiều 29 Tết, nằm mê mệt quanh quẩn trong phòng mấy ngày, giờ mới tỉnh táo dậy mặc áo dài đỏ, đánh son đỏ cho không khí Tết.

Mùng 4 Tết (31/1/2017): Công việc đều đặn hàng ngày sau khi chải đầu là dọn tóc. Em chuẩn bị thanh lý lược. Xót xa cất giọng ca "về đâu mái tóc người thương".

7/2/2017: Ung Bướu thất thủ. 5 - 6 bệnh nhân 1 giường đơn, đông hơn hội xuân. Hằng chuẩn bị truyền đợt 4.

10/2/2017: truyền xong đợt 4. Lại một đêm thức trắng. Toàn thân mệt mỏi. Khó chịu đến khó tả. Nhớ em lắm tóc à, nhớ trường, nhớ bục giảng, nhớ học sinh... Mạnh mẽ lên nào tôi ơi!

14/2/2017: My Valentine, cuộc hẹn hò lén lút trí tuệ căng thẳng hồi hộp tốc độ chỉ trong nửa tiếng thương bạn soái ca ghê. Không biết năm sau có được Valentine bình thường không nhỉ?

>>> Đọc thêm: Cô gái bị ung thư não: 'Chỉ mong được nhìn thấy bố mẹ'

Video: Nữ 9X xinh đẹp bị ung thư máu: Mơ 1 ngày làm cô giáo xoa đầu trẻ

Tiến Phòng
Bình luận