Mánh khóe “làm tiền” cha mẹ của cậu ấm cô chiêu

Họ dùng số tiền đó vào những cuộc chơi vô bổ như đi bar, cờ bạc, lô đề, cá độ bóng đá… Cận cảnh những "chiêu" "xin" tiền cha mẹ, không ít người sẽ cảm thấy ngán ngẩm…

Lấy mác công chức "xoay" tiền bố mẹ

Việt Hùng, một công chức @ ở Phú Thọ kể: "Cá độ bóng đá là "món" tôi thích nhất. Lúc đầu, tôi thắng khá nhiều, sau thì "chết kỹ". Không "xoay" được tiền, tôi vay nặng lãi. Bố mẹ là dân làm ăn, có nhiều tiền, đất đai trị giá cả trăm tỷ đồng. Ông bà thích oai, xin bằng được cho tôi làm công chức...

Cái oai của bố mẹ tôi hài lắm. Các cụ thích tôi phải bận rộn với công việc, được thăng tiến, nắm giữ vị trí này kia trong cơ quan. Biết "thóp" đó, tôi đi "công tác" liên miên. Mỗi lần đi lại phải kiếm cớ nại ra một lý do gì đó như đi cùng sếp to phải "ngoại giao", phải "chăm sếp" để được "cất nhắc"... để "lĩnh tiền trợ cấp" từ bố mẹ".

Theo Hùng, lần đầu đi Hà Nội "công tác" (thực ra là đi chơi bời để "giải ngố"), Hùng được "đồng đội" ở đây ngưỡng mộ và "chăm sóc" khá kỹ.

Hùng nói: “Tôi từng thắng "oanh liệt" đến mức nhìn thấy sự ghen tỵ trong ánh mắt của "đồng đội". Thắng thì tham mà thua thì muốn gỡ... cứ thế, tôi trượt sâu vào cờ bạc, vay nặng lãi. Có tuần, cả 7 ngày, bố mẹ tôi đều nhận "được" giấy vay nợ của tôi do các chủ nợ chuyển đến tận tay".

Tôi hỏi: "Trả mãi thế, bố mẹ anh vẫn chấp nhận à?"

Hùng nói giọng bất cần: "Bỏ qua chuyện đó đi, tôi từng bỏ nhà ra khách sạn ở. Đi cả tháng chẳng thấy ai gọi về, tôi nghĩ, mình "toi" 100% rồi. Ngày thứ 31, mẹ và vợ nước mắt ngắn dài đứng ở cửa phòng khách sạn, bảo: "Về đi, mẹ tha cho lần này, nợ nần, mẹ trả hết...".

Tôi làm cao, chần chừ không về ngay nhưng trong bụng thì “mở cờ”. Tôi hứa, chiều sẽ về. Mẹ và vợ vừa ra khỏi khách sạn, tôi gọi chủ nợ đến, nhờ viết thêm 2 "giấy nợ khống" để "rút ruột" bố mẹ thêm vài trăm triệu đồng, lấy tiền tiêu pha trong thời gian làm con ngoan ở nhà".

Tôi thắc mắc: "Chơi bời như thế, còn công việc thì sao? Nhờ viết "giấy nợ khống", có phải chi "hoa hồng" không?".

Hùng thành thật: "Công việc của tôi đơn giản lắm. Ngồi đấy cho gọi là "đủ vị trí" ấy mà, còn lúc nào đầu óc tôi cũng quay cuồng nghĩ đến cá độ bóng đá và lô đề.

Một lần duy nhất, mẹ đến cơ quan hỏi chuyện đi công tác, tôi bị sếp nhắc nhở. Tôi giận mẹ cả tuần. Còn chuyện "giấy nợ khống", "chiêu" này chỉ có "cao thủ hưởng thụ" mới nghĩ ra thôi. Chỗ "khách quen" của chủ nợ, họ chỉ lấy 20% "hoa hồng", nếu "khách lạ" thì có thể họ không "giúp" hoặc "giúp" thì "hoa hồng" cũng lên tới 60 - 70%!"

Chơi nhiều, cá độ lắm, các cậu ấm cô chiêu tìm mọi cách để moi tiền bố mẹ. (ảnh minh họa) 

 Những chiêu "làm tiền" đê tiện khó đỡ

Tiến Cường là giáo viên thỉnh giảng ở một trường ĐH có "chiêu" "xin đểu" tiền cha mẹ có thể được liệt vào loại "độc nhất, vô nhị". Bố mẹ Cường là dân buôn bán có... sỏi. Nhà Cường rất nhiều tiền mặt và nhà đất thì có từ Nam ra Bắc về đến Thủ đô.

Thấy bảo, ở Thủ đô, bố mẹ Cường có 1 biệt thự tại khu đô thị cao cấp Ciputra và 500m2 đất ở Tây Hồ. Đất nhà xưởng trong khu công nghiệp thì không tính... Theo ước tính của Cường, bố mẹ có vài trăm tỷ đồng nên phải hưởng thụ bằng cách tiêu thật nhanh, thật nhiều.

Thời là học sinh phổ thông, Cường đã thích đánh tá lả đến mức bỏ học, vay nặng lãi để chơi "ù" cả chục triệu đồng /ván bài. Khi là sinh viên đại học, Cường thích đánh xóc đĩa, lô đề và cá độ bóng đá hơn. Thắng thì Cường mua SH, đi về như đại gia, thua thì bán ngay tại xới.

Từ khi làm "thầy", Cường tăng "phong độ" chơi cờ bạc. Tuần nào mẹ Cường cũng nhận ít nhất một "bức thư" (giấy ghi nợ) viết tay mấy chữ vội vã: "Vay của anh C 550 triệu đồng, lần 1 là 200 triệu, lần 2 đem ô tô đi cắm 350 triệu đồng...".

Vì sỹ diện với láng giềng, sợ con mất việc, ảnh hưởng đến danh dự gia đình, mẹ đã trả nợ cho Cường nhiều lần, tổng số khoảng trên dưới 10 tỷ đồng. Gặp "cạ", Cường vẫn cao giọng kẻ cả: "Chơi, "xóc" (xóc đĩa) mái thoải đi! Thắng thì tiêu mà thua thì có ông, bà bô trả! ".

Đến một ngày, bà Bích, mẹ Cường không chịu nổi thói hưởng thụ "bán nhà không văn tự" của con nên không trả nợ cho Cường nữa. Thấy bà Bích "rắn", chủ nợ cho người vào doạ đánh, "xin tý tiết" của Cường.

Sau đó, chủ nợ đổ phân người trộn với dầu nhớt vào cổng, sân nhà Cường. Thậm chí, chủ nợ bắt Cường đi vài ngày, đánh cho một trận đến chảy máu đầu, gãy chân... Bà Bích vẫn im lặng. Cường được chủ nợ tha về với cam kết ngầm, buộc mẹ Cường phải chi tiền trả nợ.

Bà Bích buôn bán niken, đồng đỏ, vàng... mỗi chuyến hàng lên tới cả chục tỷ đồng, mỗi tuần vài chuyến. Cường theo dõi hành trình giao - nhận, vận chuyển hàng của mẹ, báo cho chủ nợ biết. Chủ nợ đã bất ngờ giữ 3 xe Container niken của bà Bích.

Bà Bích không ra mặt, nhờ nhiều người can thiệp nhưng chủ nợ không cho xe đi. Bà Bích không dám báo công an, đành chào thua "chiêu" "xin đểu" tiền của con trai. Lần ấy, bà Bích phải thanh toán cho chủ nợ 1,9 tỷ đồng "tiền tươi" mới giải phóng được 3 xe hàng.

Trần Việt là công chức "xịn" ở Hà thành. Vị trí công việc cho Việt cơ hội kiếm tiền khá. Nhưng với Việt như thế là chưa đủ. Mẹ và chị gái là chủ một số nhà hàng đặc sản, 2 showroom ô tô nên Việt "nướng" tiền vào cá độ, lô, đề không thấy tiếc.

Việt là con độc, được nuông chiều từ nhỏ. Việt có thể cá độ một trận bóng lên tới hàng chục ngàn "đô" mà không cần nghĩ. Việt đem sổ đỏ, xe máy, ô tô của mẹ đi cắm, bán rẻ lấy tiền "thả lô" là chuyện thường ngày.

Bị chủ nợ đòi riết, không còn cách "quay" tiền, Việt nhờ một "thằng bạn xã hội" đóng vai chủ nợ đến nhà đòi. Đầu tiên, "thằng bạn xã hội" này rất lịch sự, mẹ Việt tưởng là bạn tốt của con, gọi Việt xuống tiếp bạn.

Việt xuống tới nơi, "thằng bạn" túm cổ áo, gí súng vào đầu, nói như ra lệnh: "Con bà vay chúng tôi 200 triệu, tính lãi đến ngày hôm nay là 550 triệu...". Trước thái độ hùng hổ của "thằng bạn", mẹ Việt tái mặt, Việt năn nỉ: "Con xin lỗi mẹ, mẹ thương con, trả cho con lần này thôi, con hứa, con thề con không thế nữa...".

"Thằng bạn" của Việt được thể, lấy báng súng đập vào đầu Việt 2 cái, đập vào mũi 1 cái làm chảy máu mũi, ép Việt ra cửa, lên xe ô tô. Trước khi bỏ đi, "thằng bạn" còn gằn giọng: "Bà muốn con nguyên vẹn thì 2 tiếng nữa đưa tiền. Sai hẹn, tôi cho 2 thằng HIV  xử lý". Lên xe ô tô của "thằng bạn", Việt cười đắc thắng trong khi mẹ hắn thì tái xanh mặt, luôn miệng gọi: "Con ơi, con ơi..."

“Nỗi đau” của... sếp

Trong cuộc trà dư tửu hậu với một số quan chức của một địa phương, có vị thừa nhận: “Có một số công chức, sáng đi làm như một cán bộ mẫn cán, chiều lấy ô tô "xịn" của gia đình xuống thành phố đi bar, chơi bời đủ kiểu, đánh bạc, lô đề…Tiền chơi một tối của những công chức @ này bằng ít nhất 10 tháng lương.

Nhiều ông bố bà mẹ cứ tưởng con phải đi công tác nhiều, đến tận cơ quan thắc mắc: Cháu còn vợ, con, sao các bác cử nó đi công tác nhiều thế, mà đi thì tốn tiền ngoại giao quá! Nó bảo đi thế để tạo tiền đề cho việc "cất nhắc" sau này…” (!?) Vị quan chức này chép miệng: "Đau quá! Nếu vi phạm trong công việc, sẽ xử lý nghiêm".

* Tên các nhân vật trong bài viết đã được thay đổi.

Theo ĐS&PL

Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC