Lão ông vớt xác dưới cây cầu trăm năm tuổi

(VTC News) - Cuộc sống “ba chìm bảy nổi” của những người dân xóm chài trên sông Hồng là một đề tài không mới và đã tốn khá nhiều giấy mực của báo giới. Nhưng câu chuyện mưu sinh ở cái tuổi  xưa nay hiếm của 2 vợ chồng người dân xóm chài Phúc Xá được kể sau đây chắc chắn sẽ lại khiến chúng ta thêm một lần phải suy nghĩ!

Nếu đến cái “xóm bờ sông” – Phúc Xá – Long Biên mà hỏi nhà ông “Thành vớt xác” thì ai cũng biết vì ở cái xóm này chỉ có vẻn vẹn mười sáu nóc nhà dập dềnh trên mặt nước cộng với một túp lều duy nhất được dựng sơ sài trên bãi cát mà nếu mưa lớn thì cũng chưa nói trước được điều gì. Gọi là nhà cũng đúng mà gọi là lều thì cũng chẳng sai bởi lẽ dù có lụp xụp, nhếch nhác nhưng đó là nơi sinh sống hằng ngày của 17 hộ gia đình với trên 100 nhân khẩu, trong số đó chỉ có vài hộ gia đình sống bằng nghề chài lưới còn phần lớn là những người vô gia cư từ khắp nơi dạt về. Và dĩ nhiên hai vợ chồng ông Thành cũng không nằm ngoài lẽ ấy.                                                                                                                          

Một góc xóm chài Phúc Xá - Long Biên. 

Hỏi về quê quán của mình, người đàn ông ở cái tuổi gần đất xa trời, làn da rầu rĩ gió sương bảo rẳng chỉ nhớ mang máng là ở Thanh Hóa, cái vùng giáp Lào. Chứ gần 60 năm xa quê chưa một lần có điều kiện về quê ông cũng chẳng nhớ đích xác ở đâu nữa. Ông mô côi cha mẹ lúc 10 tuổi, gia đình có tất thảy 4 anh chị em nhưng rồi li tán mỗi người mỗi nơi, nay cũng chẳng biết ở đâu mà tìm. Năm 20 tuổi với đôi bàn tay trắng, ông đã quyết định phiêu bạt xuống Hà Nội với những hy vọng về một cuộc sống mới bớt cay đắng hơn những ngày đã qua. Hằng ngày ông đi làm thuê làm mướn để kiếm sống qua ngày, tối đến lại dạt vào những hàng quán bỏ không trong chợ Long Biên để ngủ.


Cuộc sống cứ thế trôi đi, rồi đến một ngày trời đất như run rủi hai con người, hai số phận éo le đến với nhau. Ông nhớ như in cái ngày 26/9/1969, khi ấy ông đã gặp bà Thủy quê Thái Bình – người phụ nữ không chịu được cảnh tủi nhục của cái kiếp dì ghẻ con chồng nên phải lang thang đi xin ăn qua ngày. Nhìn cảnh thảm thương của bà Thủy, mà theo lời ông, “lúc bấy giờ, bà ấy như cái xác không hồn, người chẳng ra người”, ông thấy thương hại bà và kể từ ấy hai ông bà nên nghĩa vợ chồng.

Hai vợ chồng ông Thành. 

Cuộc sống vợ chồng dường như chẳng có sự thay đổi gì với họ. Vẫn là những ngày tháng lang thang trên khắp chợ Long Biên để làm thuê làm mướn hay theo các xe rác trong các ngõ ngách để nhặt phế liệu mưu sinh, và còn cả những đêm giao thừa co ro trong các lều chợ nghe tiếng pháo nổ râm ran mà lòng đau như cắt, nước mắt ứa ra vì tủi hổ. Nhưng chỉ có một điều đó là từ đây hai ông bà vui buồn có nhau, hai mái đầu nương tựa nhau lúc đau ốm.


Ông bà cho biết, mới về làng chài Phúc Xá đóng bè ở được 12 năm nay, còn trước đó là hơn 20 năm vô gia cư. Đôi mắt ngấn lệ, nước mắt chỉ trực trào ra, bà Thủy nói: “Căn nhà này chắc chưa được 10m2 đâu, nhưng một tay ông bà làm cả đấy. Hàng ngày nhặt nhạnh những tấm tre, nứa, xốp, vải bạt mà các  nhà trên phố bỏ đi, bà mang về tích cóp, thế là dựng thành nhà thôi”.

Những ngày sông Hồng cạn trơ đáy, ông bà phải neo “căn nhà” vào sát phía chân cầu Long Biên, nếu để “căn nhà” mắc cạn thì phần xốp ở dưới “ móng nhà” sẽ bật tung ra và hỏng hết.

Phút nghỉ ngơi... 

Ở cái tuổi 73, đôi bàn chân tưởng như phải được nghỉ ngơi sau bao năm lam lũ kiếm sống. Nhưng vợ chồng ông Thành không được hưởng cái phúc phận ấy bởi “nếu nghỉ thì biết lấy gì mà sống”. Công việc hằng ngày của ông bà là thay nhau hai buổi sáng -  chiều đi thu gom phế thải về để bán đấy tiền mưu sinh. Ở cái tuổi thấp thập cổ la hi, mắt đã mờ, chân chậm, mỗi ngày ông bà cũng chỉ kiếm được hơn chục ngàn đồng.


Cuộc sống khốn khó là thế nhưng ông lão ấy lại có nghị lực để làm cái việc mà ít ai dám làm. Cả cuộc đời ông đã khâm liệm, hương khói cho gần 30 xác chết. Nhắc đến lại buồn, nước mắt ứa ra lăn dài trên hõm má, bà Thủy bảo: “Có những xác chết còn toàn thây, nhưng cũng có những xác chết “đau lòng lắm” cháu ạ. Nhiều người không hiểu lại tưởng ông ấy làm điều đó vì tiền, vì muốn được lên báo cháu ạ. Khổ lắm cơ!”.

Ông bảo: “Sống lúc nào lương tâm cũng phải thanh thản, nhìn hoàn cảnh người ta như thế mình không cứu thì áy náy lắm”. Cũng chỉ vì để lương tâm được thanh thản mà mỗi khi thấy những người tâm thần lang thang trên bến, ông bà lại gọi vào nấu cơm cho ăn, bắt tắm rửa và cho quần áo để mặc dù hoàn cảnh ông bà cũng chẳng khá hơn người ta là mấy. Thấy việc làm lạ lùng của ông bà, nhiều người bảo, “ông bà bị điên hay sao mà lại làm cái việc ấy ?”

Hoàng hôn. Mặt trời đỏ lự suộm đỏ cả một khúc sông Hồng. Lau lách đìu hiu. Phía xóm chài mấy cột khói bếp mịt mùng hòa vào khói lam chiều. Ông bà Thành vẫn đang lúi húi phân loại đống phế liệu mới nhặt ban chiều. Hai chiếc bóng đổ dài trên bến sông.

Hải Đăng
Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC