Lão mù đào hoa và chuyện tình với hai bà vợ

Mặc dù bị mù bẩm sinh nhưng số đào hoa, ông chinh phục được trái tim của hai người phụ nữ.

Mặc dù bị mù bẩm sinh nhưng ông Ngô Văn Thành 56 tuổi ở thôn Định Tường, xã Thạch Định (Thạch Thành - Thanh Hóa) vẫn chinh phục được trái tim của hai người phụ nữ. Không ai cổ súy cho việc làm trái pháp luật ấy nhưng với người đàn ông mù có số đào hoa này chúng ta cần có sự cảm thông.

Thành mù hỏi vợ

Là con thứ 3 trong gia đình có đến 7 anh em nhưng ông Thành là người thiệt thòi nhất. Sinh ra đôi mắt đã không nhìn thấy mặt trời, không được đi học, không nghề nghiệp.

Các anh chị em trong nhà lần lượt yên bề gia thất, nhưng riêng ông hơn 30 năm sau khi ra đời vẫn thui thủi một mình trong bóng tối. Thương hoàn cảnh của ông nhiều người dốc lòng mai mối cho chị nọ, cô kia. Lạ thay hễ đụng đến chuyện lấy vợ lần nào ông cũng giận dỗi gạt đi.

“Hạnh phúc nhất của đời người đàn ông là có một mái ấm gia đình, sinh con đẻ cái. Còn với tôi lấy vợ là một nỗi sợ lớn trong đời, bản thân mình đã không làm được gì, lấy vợ con về chỉ làm gánh nặng cho nhau” - Ông Thành bảo vậy.

Nhưng một ngày mọi chuyện rẽ sang lối khác. Ông kể, một lần nhà người chị dâu thuê thợ gặt lúa. Trong số nhóm thợ gặt có cô gái Bùi Thị Đồng ở xã kế bên ở lại dùng bữa cơm cùng gia đình. Thấy chàng thanh niên Thành ngượng ngùng trước cô thợ gặt, biết ý mọi người trong nhà bông đùa có ý gán ghép bà Đồng với ông.

Ông Thành cùng người vợ cả  

Cứ tưởng mọi người chỉ gán ghép vu vơ cho vui mà nhỡ đâu nên chuyện thì càng tốt. Thế mà nên chuyện thật. Sau bữa cơm chàng Thành lân la ngồi sát cô thợ gặt gặng hỏi chuyện. Nào là em tên gì? Bao nhiêu tuổi? Có người yêu chưa?.

Từ những câu hỏi xã giao ngoài lề như thế trái tim chàng mù cứ đập mạnh lên dần. Khi đã “bắt được sóng”, những câu hỏi vu vơ cũng đã cạn, chẳng biết con tim xui khiến thế nào mà chàng Thành lại chộp được tay cô thợ gặt nhanh như chảo chớp: “Nếu em mà thương anh thì về ở với anh. Nhưng xác định lấy anh là khổ vì anh ốm em có thể chăm sóc anh nhưng em ốm anh không thể chăm”. Thoáng chút hồi hộp, bà Đồng nói nhỏ: “Lấy nhau sướng khổ, thì phải chịu”.

“Bà ấy là người con gái đảm đang chịu khó. Bố mẹ mất sớm, học hành cũng chẳng được là bao, lớn lên đi làm thuê làm mướn hết nhà này đến nhà khác để kiếm cái ăn. Lúc đó, tôi tự dưng cảm thấy lòng chộn rộn, rối bời và cứ thấy thương thương người con gái”, ông Thành kể lại.

Đào hoa có hai người phụ nữ


Năm 1988, đám cưới giữa chàng mù và cô gái được tổ chức. Khi ấy ông Thành đã bước sang tuổi 32. Bà con chòm xóm ai nấy đều phấn khởi vì ông Thành sau bao lần mai mối thất bại thì nay đã chịu lấy vợ.

Sau đám cưới, hai người về ở với nhau trong căn nhà nhỏ nằm sát chân đồi. Thời gian đầu, cuộc sống của hai vợ chồng lao đao do không có việc làm. Họ chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng, cùng mảnh vườn nhỏ sau nhà do bố mẹ để lại. Cái đói, cái nghèo cứ bám riết.

Để có tiền trang trải cuộc sống, ông Thành bắt tay vào bện chổi. Mỗi ngày ông cũng mân mê được dăm ba chiếc cho vợ đi bán.

“Khi về ở với nhau, cuộc sống nghèo đói lắm. Vợ tôi quen làm đồi núi, chưa quen làm lúa nước, phải mất một thời gian dài mới bà ấy mới thành thạo”, ông Thành cho hay.

Dò đường đi thăm bà hai  

Sống với nhau 15 năm nhưng trớ trêu hai người vẫn chưa có nổi một mụn con. Cả hai vợ chồng đều sốt sắng, lo lắng nhưng đành chịu vì trong nhà cũng chẳng có gì bán được để có tiền đi khám bệnh.

Năm 2004, Hội người mù của huyện được thành lập. Ông Thành đăng ký học lớp chữ nổi Brai và xoa bóp bấm huyệt. Với sự tâm huyết, tận tình trong công việc, sau một thời gian ông được bầu làm làm trưởng tổ tẩm quất. Cùng năm đó, Hội người mù tổ chức cuộc thi “Tiếng hát từ trái tim”.

Trong số những người tham gia, có bà Bùi Thị Nguyệt, 34 tuổi, là thành viên của hội. Hai người được chọn làm cặp đôi song ca. Ông Thành chơi đàn bầu, bà Nguyệt hát. Ai cũng bảo trông đẹp đôi đến lạ.

Cũng từ sau cuộc thi ấy, giữa ông và bà Nguyệt nảy sinh tình cảm thắm thiết. Những câu chuyện đời tư, những lời nói thẳng thắn đã xích hai người lại gần nhau hơn.

Bà nguyệt có hoàn cảnh giống ông, cũng mù bẩm sinh nên cứ để cái tuổi xuân héo hon trôi. Rồi trời lại xui, đất lại khiến, ông Thành nắm tay bà Nguyệt và ngọt ngào: “Anh đã có gia đình được hơn 15 năm rồi, tương lai chưa có gì cả. Ước mơ hiện tại của anh muốn đến với em, muốn đem tình cảm chân thành gửi gắm vào em”.

“Tình cảm của tôi ngày càng lấn sâu, tôi yêu vợ mình nhưng lại thương bà ấy thật lòng, muốn có một đứa con để đỡ đần lúc tuổi già. Nỗi khao khát có một đứa con cứ thúc tôi trong suy nghĩ. Dù biết rằng làm như vậy là có lỗi với người vợ ở nhà”, ông Thành không giấu giếm.

Sự ngọt ngào và đầy ắp sự chân thành của ông khiến bà Nguyệt xúc động, nước mắt nghẹn ngào ôm chặt lấy người đàn ông mù đào hoa, đa tình. Một năm sau, bà Nguyệt sinh được một bé gái kháu khỉnh đặt tên là Ngô Thị Ưng.

Hạnh phúc trong bóng tối


Phải đến khi bà Nguyệt sinh đứa con gái thứ hai là Ngô Thị Ý thì ông Thành mới dám thông báo cho anh em nội ngoại, bà con và người vợ cả biết. Một bữa tiệc nhỏ và là đám cưới thứ hai được tổ chức.

Sau ngày ấy, ông đưa bà hai và con về ở ngôi nhà đại đoàn kết mà ông được Hội xây tặng. Ông về sống với bà vợ cả. Trong thâm tâm ông, chưa một lần nào có ý nghĩ sẽ bỏ bà cả, ông muốn chung sống với bà đến trọn đời như chuộc một phần lỗi lầm với người vợ giàu đức hy sinh.

Ông Thành không nói dối mà thú nhận toàn bộ lỗi lầm với vợ. Ông tâm sự thật với vợ: “Anh đã có con với người khác, anh đã không bảo em. Anh và em gắn bó với nhau lâu rồi. Con của anh cũng là con của em. Nếu em thương anh bao nhiêu thì hãy thương lấy giọt máu của anh bấy nhiêu. Em thương anh thì nên thương con anh. Chúng ta cùng vun đắp, chăm sóc con, đợi sau này con khôn lớn thì chúng sẽ thương lại mình”.

Khi nói ra những lời này, bà Đồng đau đớn lắm. Nhưng vì thương chồng, thương những đứa bé tội nghiệp không có lỗi, bà Đồng đã tha thứ tất cả. Bà vừa khóc vừa nói : “Sao giờ anh mới nói?”. “Rồi bà ấy chủ động bảo với tôi đưa bà ấy lên thăm các con” - ông Thành chia sẻ.

Tôi hỏi có khi nào ông dự định đoàn tụ, sum họp cả hai bà về sống chung một mái nhà không? Ông nhoẻn miệng cười: “Tôi cũng muốn mọi người xích lại gần nhau hơn, nhưng vì dư luận xã hội và còn nhiều điều phức tạp nên trước mắt mình cứ để như vậy sẽ tốt cho cả hai bên”.

Đôi mắt không nhìn thấy gì nhưng trách nhiệm của một người đàn ông, một người mù khiến trái tim hai người phụ nữ cảm động. Họ dành tình thương cho một người mù, vun đắp cho những đứa trẻ khôn lớn. Cứ 3 ngày ông Thành lại về thăm bà hai và các con, rồi lại về với người vợ cả. Cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng ở đó có sự hạnh phúc vẹn toàn của hai bà vợ.

Hiện bé Ưng đang học lớp 1, bé Ý đang đi mẫu giáo. Điều mà ba con người mong mỏi nhất là cố gắng làm sao lo cho các con ăn học, sớm trưởng thành.

Bài viết nhân văn về người khiếm thị

» Rơi nước mắt người đàn bà mù và đại gia đình tâm thần
» Chuyện tình đẹp của nàng mù và chàng ngớ ngẩn
» “Kỳ nhân” mù leo núi, lội rừng săn ba ba và rắn độc
» Kỳ lạ người đàn ông mù là sát thủ của cá sông
» Hạnh phúc nhọc nhằn của lão ngư mù giữa sông Hồng
» Lão ngư mù và chuyện tình rớt nước mắt trên sông Hồng
» Chuyện tình đẹp của nàng mù và chàng ngồi xe lăn
» Đau lòng cụ già mù dắt chó đi ăn mày
» Nghị lực thần kỳ của người đàn ông mù
» Người đàn ông mù xây… nhà nghỉ
» Chuyện anh mù kiếm bạc tỉ
» Người cha mù và cô con gái bị lừa bán
» Người đàn bà mù tóm được “quái vật” khổng lồ
» Vợ chồng mù và tổ ấm trong… chuồng bò bên sông Cấm
» Chuyện tình kỳ lạ và cảm động của cặp vợ chồng mù


Đoàn Gia - Công Lý
Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC