Đồng Nai: Cuộc đào tẩu của 4 đứa trẻ bị hành hạ man rợ

Không chịu nổi cảnh hành hạ dã man mỗi ngày, 4 đứa trẻ đã rủ nhau trèo tường, trốn chạy lúc rạng sáng. Những nỗi kinh hoàng vẫn còn nguyên trong trái tim non nớt của chúng khiến ai cũng thấy thường xót, trừ những người lớn đã nhẫn tâm đẩy bọn trẻ vào tình cảnh này.

Vượt 30km, trốn chạy nỗi kinh hoàng

Liên quan đến vụ 4 đứa trẻ tại Đồng Nai bị hành hạ như "thời nguyên thủy” mà PV đã thông tin, ông Ngọc Anh – một lãnh đạo tại Trung tâm Hỗ trợ Xã hội TP.HCM – xác nhận, hiện các cháu vẫn bị thương tích hành hạ nhưng đã tỏ ra bớt lo sợ và bắt đầu kể về hành trình trốn chạy của chúng khỏi nhà mở tỉnh Đồng Nai trực thuộc Hội Liên hiệp Thanh niên tỉnh Đồng Nai.


  Diệp Tuấn Khoa (trái) và Lê Gia Huy (phải) kể lại những tháng ngày bị hành hạ tủi nhục tại nhà mở tỉnh Đồng Nai. Ảnh: Đ.Đ 

Diệp Tuấn Khoa (trái) và Lê Gia Huy (phải) kể lại những tháng ngày bị hành hạ tủi nhục tại nhà mở tỉnh Đồng Nai. Ảnh: Đ.Đ 


Trao đổi với PV, cháu Nguyễn Văn Bé Hai (SN 1997) kể: “Con bị thất lạc cha mẹ từ khi còn nhỏ, được đưa vào nhà mở Đồng Nai 5 năm rồi! Từ nhỏ con sống chung với cô Lan và cứ bị cô Lan hành hạ hoài, nhưng chỉ biết chịu đựng. Các bạn của con cũng vậy”.

Còn cháu Diệp Tuấn Khoa (SN 2004) vẫn còn lộ vẻ lo lắng vì sợ quay lại nhà mở Đồng Nai. Khoa nói: “Con với em (tức em trai Khoa là Diệp Hiếu Trung – P.V) ở đó cũng lâu, con không nhớ là từ lúc nào! Bị cô Lan đánh hoài. Anh em con sợ lắm nhưng không biết làm gì”. Khoa còn kể thêm “chiều 7/11, chú Thanh kêu con vào phòng rồi dùng cây, dây xích đán con túi bụi. Con bị gãy tay mà không biết, rồi con chỉ biết khóc. Ôm tay đau cả đêm không ngủ được”.

Không chịu nổi cảnh những trận đòn roi, đánh đập bất ngờ ập đến nên sau khi chứng kiến cảnh cháu Diệp Tuấn Khoa bị đánh dã man, đêm 7/11, 4 đứa trẻ nói trên cùng một đứa trẻ khác tên Quyết (SN 1995) đã thức trắng đêm bàn bạc kế hoạch… đào tẩu.

Theo kế hoạch vạch sẵn, rạng sáng 8/11, Diệp Tuấn Khoa với vai trò đàn anh đã dẫn theo 4 đứa trẻ khác lẻn trốn khỏi nhà mở. Tuy nhiên đến phút cuối, Quyết bỏ cuộc, không dám ra đi vì sợ khi bị bắt lại sẽ bị hứng những trận đòn dã man hơn.


  Ông Ngọc Anh (cán bộ Trung tâm Hỗ trợ Xã hội TP.HCM) đang kiểm tra sức khỏe của các cháu bé. Ảnh: Đ.Đ 

Ông Ngọc Anh (cán bộ Trung tâm Hỗ trợ Xã hội TP.HCM) đang kiểm tra sức khỏe của các cháu bé. Ảnh: Đ.Đ 


Do đó, 4 đứa trẻ nhỏ xíu bắt đầu vượt cổng cao khoảng 2m để trốn ra ngoài – mà theo cháu Bé Hai là lần đầu tiên chúng đi xa. Trong lúc vượt tường vì bất cẩn nên cháu Lê Gia Huy đã bị té từ độ cao xuống đất và bị gãy tay, nhưng vì sợ bị bắt lại, sợ bị đánh nên đành ôm tay, tập tễnh bước đi trong đau đớn.


4 đứa trẻ đi bộ mà không biết đi đâu. Theo ông Ngọc Anh, “tôi nghe chúng kể lại mà ai nghe qua cũng rơi nước mắt. 4 đứa trẻ lần đầu tiên đi xa ra đời như 4 chú chim non vừa ra ràng đã bị thương gắng gượng mà bay đi”. 4 đứa trẻ lắt nhắt, vừa đi vừa ăn xin. Những người dân dọc đường mà chúng đi qua ai thấy cũng xót thương nên chúng được cho đến hơn 750 ngàn đồng – số tiền cực lớn đối với những đứa trẻ này.

Sau khi đi bộ mệt lử, 4 đứa bắt tuyến xe buýt Biên Hòa – Lê Hồng Phong đề đi về TP.HCM – nơi mà chúng chưa từng đặt chân đến. Khi xe buýt vừa cập bến, 4 đứa trẻ xuống xe và bắt đầu đi bộ, tiếp tục hành trình ăn xin, với bước chân... vô định. Tuy nhiên, vượt gần 30km thì những vết thương khắp người hành hạ nặng hơn làm chúng trở nên đau đớn hơn.

Lúc này, Nguyễn Văn Bé Hai, Diệp Hiếu Trung dìu Lê Gia Huy và Diệp Tuấn Khoa đang bị thương, đi tập tễnh trên đường Hùng Vương. Tình cờ, cảnh tượng này đã đập vào mặt 1 người dân tại đây. Thấy có nhiều điều bất thường xung quanh 4 đứa trẻ nên người này liền dẫn cả nhóm đến Công an P.4, Q.5 để trình báo.

“Địa ngục trần gian”?

Theo tìm hiểu riêng của PV, nhà mở tỉnh Đồng Nai được thành lập vào cuối tháng 11/1998, đặt trụ sở tại P. Bửu Long, TP. Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Đây được xem là một trong những công trình thanh niên của Hội Liên hiệp Thanh niên tỉnh Đồng Nai nhằm là cơ sở chúng tỏ phong trào thi đua giữa đơn vị này với các cơ quan ban ngành khác trong tỉnh.


  2 đứa trẻ gồm: Nguyễn Văn Bé Hai (trái) và Diệp Hiếu Trung (phải) kể về hành trình trèo tường và vượt gần 30km để trốn chạy nỗi khiếp sợ. Ảnh: Đ.Đ 

2 đứa trẻ gồm: Nguyễn Văn Bé Hai (trái) và Diệp Hiếu Trung (phải) kể về hành trình trèo tường và vượt gần 30km để trốn chạy nỗi khiếp sợ. Ảnh: Đ.Đ 


Nơi này từng được quảng bá “thực sự là mái ấm cho trẻ em bất hạnh”. Tuy nhiên, cũng theo tìm hiểu của PV và lời kể của 4 cháu bé kể trên, thì nơi đây thực sự là một “địa ngục trần gian” không hơn không kém.

Được biết, chủ nhiệm nhà mở tỉnh Đồng Nai là bà Nguyễn Thanh Hiền – Ủy viên Thường vụ, Trưởng Ban đoàn kết Hội liên hiệp thanh niên tỉnh đoàn tỉnh Đồng Nai. Nhưng việc quản lý, trông coi toàn bộ nhà mở này được giao cho một phụ nữ tên Lan – người mà 4 đứa trẻ đã “tố” hành hạ chúng dã man trong một thời gian dài.

Theo lời kể của cháu Nguyễn Văn Bé Hai, trước đây tại nhà mở có rất nhiều đứa trẻ khác, nhưng cũng vì bị hành hạ nên chúng lần lượt vượt tường, leo cổng để trốn chạy và một đi không dám trở lại. Những đứa trẻ hồn nhiên đến tội nghiệp khi được PV hỏi "con có muốn quay về nhà mở không?” thì đều đồng loạt van xin “đừng đưa con về đó nữa! Con van xin chú đó! con sợ lắm!”.

    2 đứa trẻ gồm: Nguyễn Văn Bé Hai (trái) và Diệp Hiếu Trung (phải) kể về hành trình trèo tường và vượt gần 30km để trốn chạy nỗi khiếp sợ. Ảnh: Đ.Đ 

2 đứa trẻ gồm: Nguyễn Văn Bé Hai (trái) và Diệp Hiếu Trung (phải) kể về hành trình trèo tường và vượt gần 30km để trốn chạy nỗi khiếp sợ. Ảnh: Đ.Đ 


Hỏi về việc vì sao các cháu không trình báo hay kể với những người xung quanh về việc bị hành hạ? 4 đứa trẻ cũng lần lượt kể một cách hồn nhiên đến lạ lùng “chúng con sợ bị cô Lan biết được sẽ đánh nhiều hơn nữa. chúng con sợ đau lắm!”.


Trong chiều 9/11, khi làm việc với Ban Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ Xã hội TP.HCM, chính bà Nguyễn Thanh Hiền xác nhận nhà mở Đồng Nai có cô giáo tên Lan – là Phó chủ nhiệm nhà mở. Cũng theo bà Hiền thì nhà mở hiện chỉ còn 5 em, tức ngoài 4 em bỏ trốn thì chỉ còn em Quyết như nói trên.

Một điều đáng bức xúc là chiều 9/11, dù các cháu đầy thương tích, mặt nhăn nhó vì những cơn đau hành hạ nhưng bà Hiền lại dám tuyên bố “hiện các cháu đã ổn định, chúng tôi sẽ đón về”. Và khi bà Hiền biết trong buổi làm việc có sự tham dự của phóng viên báo chí nên bà đã tuyên bố thẳng thừng “chúng tôi không làm việc với bất kỳ cơ quan báo chí nào”, rồi tuyên bố kết thúc buổi làm việc và hẹn sẽ đến đón các cháu.

PV sẽ tiếp tục theo dõi và thông tin về quá trình xử lý vụ việc này đến bạn đọc.

Theo VietNamNet

Bình luận
Tin tuc trong ngay hom nay

Tin tức trong ngày mới