Cuộc hội ngộ đầy nước mắt của anh em bé trai bị hành hạ

Chúng tôi phải dừng câu chuyện nhiều lần để Hào Anh nghỉ mệt. Thay lời anh, Hào Em lí nhí nói: “Anh Hai gan lắm. Bị cá ngát đâm không bao giờ khóc. Anh Hai luôn nhường nhịn em…”.

Khóc ướt gối vì nhớ mẹ

Hào Anh và Hào Em (Nguyễn Hoàng Anh và Nguyễn Hoàng Em) là anh em song sinh. Khi chưa đầy 10 tuổi, mẹ đã giao hai anh em cho ngoại ở thị trấn Cái Nước (huyện Cái Nước, Cà Mau) nuôi dưỡng. Ngoại của hai em bảo bọc, cho hai anh em đi học… Hào Em kể: Anh Hai học giỏi và có tài vẽ tranh. Trường Tiểu học thị trấn Cái Nước 3 từng tặng cho anh danh hiệu “họa sĩ tài năng” trong một kỳ thi do trường này tổ chức. Anh thích vẽ ngôi nhà có cha, có mẹ, có mấy đứa nhỏ chơi ngoài sân. Anh vẽ rồi chỉ cho em thấy người con trai to khỏe nhất trong tranh là anh Hai…

“Nhà ngoại nghèo. Mỗi lần ngoại đi chợ đều mua bánh cho hai anh em, khi thì cái bánh cam, lúc vài cái bánh kẹp hay bịch cốm bắp và anh Hai thường lấy phần ít hơn, nhường bịch cốm lớn cho em” - Hào Em nhớ lại.

  Hào Em rớt nước mắt với những vết thương của anh mình.

Hào Em rớt nước mắt với những vết thương của anh mình.


Như bao trẻ em nghèo miền Tây, sau giờ học hai anh em lại phụ ngoại việc nhà, đi mò cá, tôm về làm thức ăn. “Anh Hai mò cá hay lắm. Mỗi lần anh bị cá ngát đâm vào tay, anh dặn không được cho ngoại biết. Tối về, bị đau nhức, anh ôm tay, chu đít lên mà ngủ chứ không hé miệng kêu rên. Có một lần thấy em bị cá ngát đâm vào tay nên khóc, anh Hai rầy đừng khóc, để ngoại ngủ!” - Hào Em nói.


Hai anh em sẽ còn được ngoại che chở, bảo bọc nếu năm 2008 vuông tôm của ngoại không bị chết, ông ngoại không phải mang bệnh nặng… Thế là mẹ đến đón hai anh em về TP Cà Mau mưu sinh, việc học cũng bị dở dang từ đó… Ở TP Cà Mau, hai anh em đi bán bánh mì được 10 ngày thì Hào Anh đi làm thuê cho trại giống Minh Đức ở Đầm Dơi. “Vì lúc đó anh Hai lớn con hơn em, khỏe mạnh hơn nên mẹ chọn anh Hai!”…


Ký ức tuổi thơ của cả hai anh em chỉ là những ngày nhường nhau bịch cốm, bẻ nhánh xương rồng lấy mủ rịt vô vết cá đâm và những đêm khóc ướt gối vì nhớ mẹ…

  Hào Anh không còn nước mắt để khóc trong ngày trùng phùng với em trai song sinh Hào Em.

Hào Anh không còn nước mắt để khóc trong ngày trùng phùng với em trai song sinh Hào Em.

Anh Hai giấu em…
“Trước khi theo người ta đi Đầm Dơi, anh Hai nhéo lỗ tai em bảo rằng gắng ăn cho lớn và to khỏe để giúp mẹ! Lúc đi ảnh cao lớn, giờ ảnh vẫn thế, hôm gặp em, anh Hai nói là em cao lớn hơn anh rồi! Tội ảnh quá! Người ta đánh, không cho ăn, còn cho ảnh uống nước tiểu nữa!...” - Hào Em rấm rứt khóc.

Những giọt nước mắt của đứa em trai làm Hào Anh xúc động và nắm mạnh vào bàn tay em trai như để dỗ dành chứ không khóc. Mấy ngày qua, em ít khi khóc trừ một lần khi vừa gặp lại mẹ và bà ngoại tại bệnh viện. Có lẽ trại tôm giống Minh Đức đã cướp đi tất cả nước mắt tuổi thơ em… Ở đó, gần hai năm, hằng đêm em phải ngủ như trong xó xỉnh và bị buộc phải uống lại nước tiểu của mình…

  Hào Em gắn chặt với anh mình trong suốt những ngày vừa qua

Hào Em gắn chặt với anh mình trong suốt những ngày vừa qua


“Em thắc mắc hỏi ảnh: Vì sao anh không trốn? Anh Hai nói là cậu mợ cột anh lại, không trốn được. Lúc em gọi điện thoại cho anh Hai, anh nói là không có gì, mọi việc vẫn bình thường vì khi nào nói chuyện với mẹ, với em cũng có mợ đứng cạnh bên. Nói thiệt, mợ đánh chết!”…

Hào em thì thầm với anh: “Em đã lớn hơn anh, em sẽ bảo vệ anh, không cho ai ăn hiếp…”.


Theo Pháp luật TP.HCM

Một câu chuyện đau lòng, xót xa tưởng như không có thật, rất mong có những tấm lòng hảo tâm giúp đỡ bé Hào Anh chữa lành thương tích thân thể và có một tương lai ấm áp hơn. Hành vi của vợ chồng ông chủ trại tôm theo bạn cần xử lý được như thế nào để đảm bảo tính nghiêm minh và răn đe? Bạn có biết trường hợp nào khác tương tự cần được đưa ra ánh sáng dư luận và pháp luật? Hãy chia sẻ vào box thảo luận dưới đây. Gõ tiếng Việt có dấu để được đăng tải. Trân trọng!
Bình luận

TIN TỨC TRONG NGÀY NÊN ĐỌC

Tin tuc trong ngay hom nay

Tin tức trong ngày mới