Cụ già 82 tuổi bán bún nuôi vợ liệt và cháu có HIV

(VTC News) - Ở cái tuổi bát thập, các cụ đã được hưởng an nhàn, nhưng ông Vũ Văn Tạm vẫn làm lụng kiếm sống nuôi người vợ liệt giường và hai đứa cháu nhỏ, trong đó một cháu có HIV.


» Chuyện hồi sinh của những thiên thần nhỏ ở Hải Phòng
» Thắp hy vọng cho những thiên thần nhỏ mắc bệnh ung thư
» Hành trình cai nghiện của vợ chồng cụ già... 100 tuổi
» Nỗi đau của người đàn bà bán máu nuôi 2 con có HIV
» “Siêu thần y” ở HN chữa các loại bệnh: ung thư, AIDS...


Qua sự giới thiệu của bác sĩ Phạm Bích Thủy (Giám đốc Trung tâm giáo dục Thanh Xuân, Hải Phòng), tôi tìm đến ngôi nhà trong ngõ 212, đường Đà Nẵng (Quận Ngô Quyền, Hải Phòng) tìm gặp ông Vũ Văn Tạm. Sở dĩ bác sĩ Thủy ấn tượng với ông Tạm là vì dù già cả, song ông vẫn quyết tâm chăm sóc vợ liệt, cháu nhỏ, lại có HIV.

Trung tâm giáo dục Thanh Xuân ngoài việc dạy nghề cho những cô gái lầm lỡ, làm nghề bán dâm, còn có nhiệm vụ nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ những cháu nhỏ có HIV/AIDS. Khi nghe tin bố mẹ cháu Đạt mất vì AIDS, bản thân cháu nhiễm HIV từ bố mẹ, sống với ông nội già cả, chị Thủy đã động viên ông Tạm gửi cháu vào Trung tâm để các cô nuôi dưỡng. Tuy nhiên, ông Tạm không muốn xa cháu, ông muốn những ngày cuối đời được chăm sóc đứa cháu thân yêu, vô tội.

Ông Tạm và hai đứa cháu nội đẹp như tranh vẽ. 

Ngôi nhà lúp xúp, tường rêu mốc, loang lổ. Trước nhà có thúng bún đậy bằng vải màn. Tôi gọi cửa một lúc, mới thấy cụ già lọ mọ đi ra. Ông hỏi: “Chú mua bún à?”. Tôi giới thiệu là nhà báo, ông mở chiếc cổng xộc xệch mời vào.

Căn nhà nhỏ gồm 2 phòng, phòng trong kê một chiếc giường, nơi bà Nguyễn Thị Liễn, 80 tuổi, vợ ông Tạm, nằm liệt đã gần chục năm nay. Bà Liễn quá đau khổ vì con, nên thường xuyên đổ bệnh. Sau trận tai biến, bà nằm liệt. Mọi việc ăn uống, tắm giặt, vệ sinh, đều do ông Tạm quán xuyến.

Ông Tạm sinh được 5 người con, 3 gái, 2 trai. Mấy người con gái lấy chồng, đều vô cùng long đong, khốn khó. Hai người con trai thì đã chết cả. Anh lớn chết vì bệnh trọng, anh út chết vì AIDS.

Thúng bún của ông Tạm vẫn còn nguyên xi. 

Nhìn di ảnh người con trai trên bàn thờ, ông Tạm rưng rưng: “Vì nó mà cuộc đời tôi chưa được một ngày bình yên”. Anh Vũ Văn Trung nghiện hút từ năm 1977, khi mới 15 tuổi. Cả đời anh này chỉ có một ít thời gian làm phu hồ, còn lại suốt ngày chỉ lên cơn thèm thuốc và phá phách. Của rả trong nhà đều bị anh ta cho chui qua bàn đèn thành khói trắng, hoặc qua xơ-ranh thành cơn phê mê muội.

Nghiện nặng thế mà cũng “lừa” được một cô thôn nữ về làm vợ. Năm 2002, chị Trần Thị Hà, một thôn nữ ở Thủy Nguyên về làm con dâu ông Tạm. Đời chị cũng khổ. Ông Tạm cứ mãi thương xót cô con dâu ngoan hiền, chịu khó mà lấy phải anh chồng phá gia chi tử. Một thân chị Hà chạy chợ nuôi cha mẹ già và ông chồng nghiện quá vất vả. Thân gái nhục nhằn, nhưng chị nuôi niềm tin vào hai đứa con sinh đôi đẹp như tranh vẽ.

Đau buồn về người con, bà Liễn đổ bệnh rồi nằm liệt chục năm nay. 

Nhưng rồi, tin sét đánh ngang tai, chồng chị bị AIDS. Chị Hà đi xét nghiệm, cũng bị AIDS rồi. Đưa hai đứa con sinh đôi đi xét nghiệm trong nỗi lo lắng tột độ. Cháu Vũ Tiến Thành âm tính, nhưng Vũ Tiến Đạt dương tính với HIV. Nỗi đau quá lớn, nhưng niềm hi vọng vẫn còn.

Sau một năm nằm liệt, với cơ thể lở loét, đến ruồi bọ bâu không nhấc nổi tay để đuổi, thì anh Trung về thế giới bên kia. Anh “đi” vào đầu năm 2009. Tròn một tháng sau, chị Hà cũng theo chồng, để lại hai đứa con nhỏ dại cho ông Tạm.

Đang trò chuyện với ông Tạm, thì hai đứa trẻ đi học về, chào ông rõ to. Hai anh em giống nhau như hai giọt nước. Trắng trẻo, bụ bẫm, đôi mắt sáng, đôi tai to, vầng trán cao thông minh. Trông hai bé, thật khó có thể biết bé nào đang mang trong mình thứ virus tệ hại.

82 tuổi, ông Tạm vẫn phải chăm vợ liệt, cháu nhỏ. 

Ông Tạm xoa đầu Đạt bảo: “Các anh các chị ở phường, ở thành phố cũng vài lần xuống động viên tôi gửi cháu cho Nhà nước nuôi dưỡng, nhưng tôi không nỡ xa cháu. Tôi sống được đến lúc này có lẽ là vì hai cháu. Mỗi sáng thức dậy nhìn thấy chúng nó, tôi thấy cuộc sống còn có ý nghĩa. Dù tôi đã già, lại vất vả thế này, nhưng tôi thấy đây là quãng thời gian bình yên và có ý nghĩa nhất trong đời tôi”.

Hàng ngày, ông Tạm phải dậy từ 4 giờ sáng, đạp xe đi lấy bún. Mỗi ngày ông chỉ lấy khoảng 10kg. Ông cứ đặt thúng bún trước nhà, có ai gọi mua thì chạy ra bán. Sau đó, ông nấu nướng bữa sáng, rồi cho vợ và hai cháu ăn sáng để chúng kịp đến lớp.

Tuy nhiên, nhiệm vụ quan trọng nhất của ông Tạm là cho Đạt uống thuốc ARV. Hàng ngày, Đạt phải uống thuốc 4 lần, vào các giờ cố định, không được sai một phút nào. Nếu uống sai thời gian, thuốc sẽ mất tác dụng. Cứ sắp hết thuốc, bác rể lại đến Bệnh viện Nhi Đức lấy thuốc về giao cho ông.

Nhờ tấm lòng của ông, cháu Đạt được nuôi dưỡng, học hành đầy đủ. 

Do được ông chăm bẵm kỹ lưỡng, đầy đủ dinh dưỡng, sinh hoạt điều độ, nên dù có HIV từ 8 năm nay, Đạt vẫn rất khỏe mạnh, ít bệnh tật. Tuy nhiên, điều khiến ông Tạm lo lắng là hơn năm nay, không thấy Đạt tăng cân gì cả. Ông sợ sức đề kháng của Đạt đã không thắng nổi con virus khủng khiếp kia.

Thân già ở tuổi gần đất xa trời, lại nuôi vợ nằm liệt, hai đứa cháu đang tuổi ăn tuổi học, nên cuộc sống rất khốn khó. Nguồn sống trông vào thúng bún, nhưng cũng phập phù. Mỗi kg bún chỉ lãi được 1.500 đồng. Ngày nào bán hết thì lãi được 15 ngàn đồng. Tuy nhiên, cũng có hôm chẳng bán được kg nào.

Thương hoàn cảnh ông, nên chủ lò bún thường nhập lại nếu hàng của ông ế. Làng xóm hiểu hoàn cảnh, nên có nhu cầu đều mua bún của ông. Nhiều người tốt bụng thường cài mấy đồng lẻ vào trong thúng bún khi ông mải loay hoay cân đong.

Hai anh em đều chịu khó học hành, đạt danh hiệu học sinh tiên tiến. 

Hai cháu Thành và Đạt được Nhà nước hỗ trợ mỗi tháng 240.000 đồng/cháu. Riêng cháu Đạt có HIV nên được phụ cấp thêm 200 ngàn đồng/tháng. Số tiền này ông Tạm gói ghém cất đi, để lo cho tương lai các cháu. Chỉ khi nào có việc hệ trọng ông mới trích ra dùng.

Thương ông vất vả, nên hai cháu đều chịu khó học hành, đạt danh hiệu học sinh tiên tiến. Hai cháu mang vở cho tôi xem, thấy môn Toán và mấy môn tự nhiên toàn điểm 9 và 10. Riêng môn tiếng Việt, cả hai cùng ngọng, nên bị điểm kém hơn. Nếu học tốt môn này, có lẽ cả hai đã đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Ông Tạm tâm sự: “Tôi coi cuộc đời mình như cái tên mình vậy. Cõi này của tôi chỉ là cõi tạm, nên không có mong ước gì cho riêng mình cả. Điều tôi mong muốn nhất là dành cho hai đứa cháu nội. Tôi đặt tên cho hai đứa là Thành và Đạt, là mong hai cháu được trọn vẹn, không đi vào ngõ tối như cha nó. Tôi mong cháu Đạt sống được ngày nào hay ngày đó. Biết đâu có một phép màu nào cứu cháu nó thì sao…”

» Chuyện hồi sinh của những thiên thần nhỏ ở Hải Phòng
» Thắp hy vọng cho những thiên thần nhỏ mắc bệnh ung thư
» Hành trình cai nghiện của vợ chồng cụ già... 100 tuổi
» Nỗi đau của người đàn bà bán máu nuôi 2 con có HIV
» “Siêu thần y” ở HN chữa các loại bệnh: ung thư, AIDS...


Phạm Ngọc Dương


 Mọi lúc, mọi nơi mỗi người trong chúng ta đều có thể lập tức giúp đỡ được cho đồng bào miền Trung.

Nhắn tin theo cú pháp đơn giản UH gửi 1405 (10.000đ/tin) hoặc UH gửi 1409 (18.000đ/tin) của Cổng thông tin nhân đạo quốc gia là bạn đã hành động thiết thực để cứu trợ đồng bào miền Trung ruột thịt.


Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC

Báo Điện tử VTC News

Tin tức trong ngày mới