Cô dâu xinh đẹp chạy trốn trước ngày cưới

Những tưởng tôi đã yên phận với một gia đình đáng mơ ước, sống đơn giản, hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của gia đình nhà chồng, nhưng trước ngày cử hành hôn lễ 2 ngày, tôi đã quyết định hủy hôn...

Tôi từ bỏ đám cưới, bạn bè tôi đều bảo tôi dại, ngu ngốc, từ bỏ một chỗ dựa an toàn có thể nương tựa yên ấm. Ảnh minh họa: zing 

Tôi từ bỏ đám cưới, bạn bè tôi đều bảo tôi dại, ngu ngốc, từ bỏ một chỗ dựa an toàn có thể nương tựa yên ấm. Ảnh minh họa: zing 


Dĩ nhiên, 23 tuổi không còn bé bỏng để đưa ra một lời nói ngông cuồng, đặc biệt lại nói về một vấn đề trọng đại, thiêng liêng của đời người. Chồng sắp cưới của tôi sốc. Bố mẹ chồng sốc. Và mẹ tôi sốc.

Tất cả mọi người đều choáng váng không hiểu chuyện gì xảy ra với tôi, tại sao tôi có quyết định đường đột, kiên quyết như thế. Họ đều khóc, chỉ riêng tôi, cái cảm giác là kẻ tội đồ của mọi người trĩu nặng hai vai, chặn không cho những giọt nước mắt rớt ra ngoài má.

Có lẽ tôi là một cô gái có số phận đặc biệt, chưa từng phải nếm mùi khổ sở của cuộc sống thiếu thốn về vật chất, ngoài ra tôi rất xinh đẹp và được nhiều chàng trai theo đuổi ngay từ khi còn ngồi ở trường phổ thông cho tới khi vào Đại học, nhưng cuộc đời chẳng cho ai tròn trặn bất cứ thứ gì bao giờ.

Ký ức tuổi thơ

Tôi không được hưởng tình yêu thương của cha, trong kí ức non nớt vụng dại của tôi, cha không tồn tại, bởi khi tôi mới 3 tuổi đầu, vì kinh tế gia đình khó khăn, cha xuất khẩu lao động sang một đất nước xa xôi nào đó tận trời Âu và ông vĩnh viễn không trở về với mẹ con tôi.

Tôi không hỏi mẹ nhiều về cha, phần bởi tôi không muốn khoét sâu vào nỗi đau bao năm bà gánh chịu, và phần nữa, tôi giận cha - người đàn ông bạc bẽo, vứt bỏ gia đình nhỏ của mình để chạy theo người đàn bà khác. Có thể nói, tôi là mục đích sống duy nhất của mẹ. Có thể, bên ngoài mẹ mồm năm miệng mười, nhưng thực chất bà là người phụ nữ rất yếu đuối, có buồn đau hay đắng cay, bà chỉ lặng lẽ chịu đựng, kìm nén một mình.

Tôi nhớ ánh mắt sáng rực rỡ ngập tràn hạnh phúc của mẹ khi nhìn thấy tờ giấy báo trúng tuyển Đại học của tôi và đôi mắt hoe đỏ, lấp lánh nước khi mẹ tiễn tôi ở bến xe xuống trường nhập học. Tôi đã tự nhủ với lòng, sẽ là niềm tự hào, niềm hạnh phúc suốt đời của mẹ.

Không phải nếm trải cuộc sống sinh viên thiếu thốn như những người bạn ngoại tỉnh khác, may mắn dì ruột của tôi cũng ở Hà Nội và nghiễm nhiên tôi được sắp xếp ở cùng dì. Điều ấy khiến mẹ tôi cũng yên tâm hơn. Cuộc sống sinh viên thật nhiều điều mới mẻ.

“Lửa gần rơm”

Một điều rất thú vị là ai đó gặp tôi lần đầu đều giữ lại nhiều thiện cảm và đều muốn tôi trở thành bạn gái, người yêu của họ, nhưng quả thực, vết đau từ thuở ấu thơ về một gia đình không tròn trặn khiến tôi hoàn toàn mất niềm tin vào đàn ông, vào bờ vai vững chắc mình có thể gửi gắm.

Tôi và anh dần nảy sinh tình cảm, một thứ tình cảm rất lạ, nó đằm sâu, len lỏi nhẹ nhàng vào cơ thể chứ không ồn ã, xô bồ giống như tôi tưởng tượng về mối tình đầu đời. Ảnh chỉ mang tính minh họa 

Tôi và anh dần nảy sinh tình cảm, một thứ tình cảm rất lạ, nó đằm sâu, len lỏi nhẹ nhàng vào cơ thể chứ không ồn ã, xô bồ giống như tôi tưởng tượng về mối tình đầu đời. Ảnh chỉ mang tính minh họa 


Trong một lần đi ăn tiệc cùng dì, tôi lọt vào mắt xanh của hai người bạn của dì - họ là vợ chồng và có một cậu con trai muốn giới thiệu với tôi. Hai bác ấy cực kỳ yêu mến tôi và lúc nào cũng cố gắng tác hợp để tôi và anh có thể đến với nhau.

Đó là một chàng trai tốt, đẹp trai và có một sự nghiệp vững chắc - hoàn toàn là bến đỗ mơ ước của tất cả các cô gái. Bố mẹ anh thường viện đủ mọi lý do để tôi tới dự bữa tối cùng gia đình, rủ tôi đi xem phim, câu cá cuối tuần... cốt sao đẩy tôi và anh gần nhau hơn.

Bố mẹ anh có lần nói với tôi: "Nhà chỉ có mình thằng T là con trai, nên chọn vợ cho nó cũng không thể xuê xoa được. Hai bác luôn ao ước có được người con dâu như con". Tôi thường xuyên được anh đón qua nhà chơi và trong những câu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống đời thường, bố mẹ anh dạy bảo tôi từng ly từng tí, từ cách ứng xử với người hơn tuổi, cách giao tiếp cho tới cả cách việc đi chợ mua con cá, mớ rau.

Mẹ anh bảo, vì anh là con trưởng, lại là trưởng tộc nên về làm dâu, cũng sẽ là dâu trưởng, phải có khả năng bao quát, quán xuyến công việc chung của cả dòng tộc. Chẳng biết các cụ nói có đúng không, "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén".

Tôi và anh dần nảy sinh tình cảm, một thứ tình cảm rất lạ, nó đằm sâu, len lỏi nhẹ nhàng vào cơ thể chứ không ồn ã, xô bồ giống như tôi tưởng tượng về mối tình đầu đời. Và với riêng tình cảm của tôi và anh, nó càng sâu đậm và mặn nồng có thể phần lớn là nhờ chất xúc tác mang tên bố mẹ anh.

Hình như, nhiều lắm cũng chưa đủ diễn tả tình cảm hai bác dành cho tôi. Họ gọi tôi là con và xưng là bố mẹ, yêu thương, chăm lo cho tôi tận tình giống như ruột thịt.

Dự định làm đám cưới

Trong lần về nhà tôi chơi, hai bác đã đề đạt chuyện cưới xin cho chúng tôi, dù khi ấy tôi vẫn chỉ cô sinh viên năm 3 chưa tốt nghiệp Đại học. Sở dĩ chúng tôi bàn tới đám cưới bởi anh không còn trẻ nữa, 30 tuổi cần một gia đình yên ổn và an toàn và theo như lời bố mẹ anh nói, tôi là sự lựa chọn không thể hoàn hảo hơn.

Một cô gái hiểu biết, lễ nghĩa có thể trở thành con dâu thảo, vợ hiền của một gia đình nề nếp, gia phong như anh. Trước sự nồng nhiệt của bố mẹ anh, của anh và niềm hạnh phúc của mẹ tôi khi nhìn thấy con gái trưởng thành và tìm được một tổ ấm hạnh phúc, tôi gật đầu đồng ý đi tới hôn nhân, dù quả thực, lòng còn gợn bao nỗi niềm.

Gặp “người lạ” lãng mạn

Hai năm trước khi quen chồng chưa cưới và bố mẹ chồng tương lai, tôi đã quen anh - một người đàn ông kỳ lạ. Vào một ngày đầu hạ, khi cái nắng nóng rực rỡ của mùa hè chói chang ùa tới, tôi gặp anh tại trụ sở công an vì lý do giống nhau: Vi phạm luật lệ tham gia giao thông.

Anh xin số điện thoại của tôi để hỏi lớp học thêm cho cháu gái. Đương nhiên tôi đồng ý. Từ hôm ấy, đêm nào anh cũng gọi điện cho tôi. Chúng tôi xưng hô bình thường, chuẩn mực theo mối quan hệ xã hội: chú - cháu và điều lạ, anh quan tâm tới cuộc sống của tôi như một người ruột thịt.

Liệu bạn có thể không xao động trước một người đàn ông dù công việc ngập đầu, vẫn dành cả ngày chủ nhật lái xe về quê tìm gặp tôi vượt quãng đường cả trăm cây số, gặp tôi 5, 10 phút rồi lại vội vã lên đường?

Lần nào cũng là một bó hoa cánh bướm mỏng manh, loài hoa tôi yêu thích kèm theo cái nhìn bịn rịn, mướt mải mồ hôi. Không biết tự lúc nào khoảng cách 35 tuổi ngắn lại, thay bằng chú - cháu, chúng tôi gọi nhau bằng anh - em đầy trìu mến. Người đàn ông lạ lùng ấy đã bước vào cuộc đời tôi, chinh phục trái tim tôi tự lúc nào không biết.

“Trái đắng”

Tôi đã từng khóc và nói với anh, tại sao em lại yêu anh, yêu một người đã có gia đình, trong khi rõ ràng em có nhiều lựa chọn hơn? Anh cũng khóc, anh hiểu nỗi thiệt thòi mà tôi nếm trải, dù với tôi, đó chẳng phải thiệt thòi mà là cả thế giới hạnh phúc anh mang tới bên tôi.

Hai năm trước khi quen chồng chưa cưới và bố mẹ chồng tương lai, tôi đã quen anh - một người đàn ông kỳ lạ. Ảnh chỉ mang tính minh họa 

Hai năm trước khi quen chồng chưa cưới và bố mẹ chồng tương lai, tôi đã quen anh - một người đàn ông kỳ lạ. Ảnh chỉ mang tính minh họa 


Cho dù là người đàn bà bí ẩn đứng trong bóng tối của anh, tôi cũng chấp nhận. Giữa chúng tôi, ngoài tình yêu trai gái còn có những tình cảm thân thương khác, tình cảm của người cha đối với cô con gái bé bỏng, tình cảm của người anh khó tính đối với em gái hay dỗi hờn... tạo thành một thứ tình cảm bền vững, trọn vẹn và rất ngọt ngào.

Gần 2 năm sóng sánh trong tình yêu, mọi thứ với tôi trở nên thật dịu dàng, đến độ tôi từng nghĩ rằng chỉ cần bấy nhiêu là đủ, sống với tình yêu lạ lùng bí ẩn cùng anh, có thể để tôi nương náu suốt phần đời còn lại.

Cho tới khi tôi gặp gia đình nhà chồng sắp cưới. Tôi nói với anh về đám cưới đường đột sắp tới, anh buồn rượi, ánh mắt vụn vỡ đau xót, nhưng anh không ngăn cản, bởi chỉ cần thấy tôi hạnh phúc, anh cũng hạnh phúc theo.

Nhưng làm sao tôi có thể hạnh phúc khi rời xa anh đây? Đám cưới được chuẩn bị công phu và sang trọng nhất có thể. Tôi đi Singapo may váy cưới, đi Bắc Kinh du lịch, đi Nha Trang chụp ảnh cưới... tất cả đều có sự hiện diện của bố mẹ anh, vì sợ hai đứa mải chơi quên đám cưới.

Chạy trốn để tìm hạnh phúc đích thực

Chỉ riêng tôi, đêm nào cũng trằn trọc nghĩ về tương lai của mình. Tôi yêu chồng sắp cưới, nhưng có lẽ tình cảm ấy không đủ chín để đi tới hôn nhân, và dường như, tôi yêu... bố mẹ anh hơn cả anh vậy, đó cũng là lý do chính để tôi đi tới đám cưới này.

Rồi có thể, một ngày nào đó, tôi sẽ tỉnh cơn mơ và bước vào cuộc sống gia đình thật sự, nhưng ở tuổi 23, điều ấy vẫn chưa sẵn sàng dành cho tôi. Ảnh chỉ mang tính minh họa 

Rồi có thể, một ngày nào đó, tôi sẽ tỉnh cơn mơ và bước vào cuộc sống gia đình thật sự, nhưng ở tuổi 23, điều ấy vẫn chưa sẵn sàng dành cho tôi. Ảnh chỉ mang tính minh họa 


Và quan trọng hơn, trái tim tôi trọn vẹn dành cho một người đàn ông khác, người đàn ông vừa là cha, là chú, là anh và là người tình giấu mặt của tôi.

Tôi từ bỏ đám cưới, bạn bè tôi đều bảo tôi dại, ngu ngốc, từ bỏ một chỗ dựa an toàn có thể nương tựa yên ấm.

Nhưng chỉ riêng mình tôi biết, lý do thật sự đằng sau ấy là gì. Tôi không muốn có lỗi với hạnh phúc thật sự của mình. Rồi có thể, một ngày nào đó, tôi sẽ tỉnh cơn mơ và bước vào cuộc sống gia đình thật sự, nhưng ở tuổi 23, điều ấy vẫn chưa sẵn sàng dành cho tôi.

Tôi là cô dâu bỏ trốn, nhưng tôi cũng không tới tìm người tình đặc biệt, có thể thời gian và một vùng đất mới sẽ lau khô những giọt nước mắt của tôi và tôi sẽ trở về vào một ngày không rạn vỡ không quá xa xôi nào đó.

Theo Zing/Phunutoday

Bình luận

TIN TỨC TRONG NGÀY NÊN ĐỌC

Tin cùng mục Tâm sự

Tin tuc trong ngay hom nay

Tin tức trong ngày mới