Chướng mắt với “vườn tình pê-đê” giữa Hà Nội (kỳ 1)

(VTC News) - “Vườn tình pê-đê” nằm ngay cạnh Công viên Dịch Vọng, thuộc phường Dịch Vọng (Cầu Giấy, Hà Nội) đang là tụ điểm của những trò chơi bệnh hoạn của giới “đồng tính” nam. Tại đây, những trò kích dục bệnh hoạn, những cuộc mua bán ma túy, tình dục, chích choác, đang diễn ra cả ngày lẫn đêm. Một số kẻ lượn lờ, vật vã, gạ gẫm những người đi qua như ở chợ. Cái thế giới của “bóng ma” bệnh hoạn lập lờ trong vườn um tùm cỏ và cây cối ấy khiến nhiều người quanh khu vực bất an bởi tệ nạn.


» Chợ "thân xác" quái dị ở đất Cảng
» Vợ Long Nhật đã gặp người tình đồng tính của chồng
» Long Nhật từng chung sống 2 năm với một người đồng tính
» Mẹ mang thai hộ cho con trai đồng tính
» Lời thú tội của hung thủ giết người tình đồng tính
» Nỗi đau người vợ kẻ giết người tình đồng tính
» Cô gái đồng tính 5 lần tự sát vì bị ngăn cản tình yêu


Đột nhập “vườn tình” pê-đê

Giữa trưa, trời Hà Nội mưa lâm thâm, tôi tạt xe từ hướng cửa Công viên Dịch Vọng mới xây vào giữa “vườn tình” dành cho giới pê-đê nam. “Vườn tình” là khu bãi đất trống khoảng 5.000m2, nằm giữa Công viên Dịch Vọng và đường Nguyễn Phong Sắc kéo dài. Khu vực này toàn cây cối um tùm, che lút đầu người, dễ bề che khuất những trò đồi bại đang diễn ra tại đây.

Dưới những gốc cây, những cặp tình nhân đang “trú mưa”. Thời điểm giữa trưa và lúc trời tối, lúc vắng người, cũng là lúc “vườn tình” vào giờ cao điểm.
Người đàn ông gạ tình tác giả không được đành quay đầu xe bỏ đi nơi khác. 

Khi tôi đi vào, mặc kệ người lạ, những đôi “uyên ương” nam giới mặc sức hôn hít, sờ mó nhau, rên la quái đản. Giữa trưa, nhưng tôi đếm ước chừng có trên hai chục đôi “chia địa phận” cách nhau vài bước chân để cùng “yêu đương” quên cái thế giới ồn ào cách họ chỉ vài bước chân.

Tôi dừng xe ngay dưới một gốc cây trong “vườn tình”. Vị trí này sát phía đường Nguyễn Phong Sắc. Chỗ tôi đứng được xếp bởi những mảng bê-tông ngăn đường có dòng chữ “không phận sự miễn vào”. Quan sát địa hình xong, tôi vẫn ngồi trên xe chờ đợi. Vẫn là những cái đầu thi thoảng thò lên thụt xuống như rình ai đó. Có kẻ đứng dựa vào yên xe mặc cho “bạn tình” làm gì thì làm.

Tôi quan sát một lượt, thấy có chỗ 2 bạn tình đang thay nhau chích ma túy. Chợt từ giữa “vườn tình”, người đàn ông mặc áo mưa ngồi lặng thinh nãy giờ trên khối bê-tông như “vọng phu” nhảy xuống, nhanh nhảu trèo lên xe và đi về phía tôi.

Anh ta dừng xe trước mũi xe tôi, cười lúng liếng và e thẹn như gái mười tám, rồi nhìn tôi từ chân đến đầu, rồi lại nhìn ngơ ngáo xung quanh. Tôi chột dạ với cái bộ dạng soi mói như muốn ăn thịt người ấy. Trấn tĩnh, tôi nhìn anh ta, một thân hình rắn rỏi, gương mặt đen sạm, áo bỏ trong quần, chỉ duy chiếc áo mưa là cũ nát và bẩn thỉu vì la cà trong bụi cây nhiều quá. Anh ta đi xe BKS Thái Bình. Tôi biết là dân ngoại tỉnh, không “gấu mèo” mấy nên cũng tạm yên tâm.
Những bóng ma trong bãi đáp tình đồng tính. 

Sau vài câu hỏi han xã giao thì chúng tôi quen nhau. Anh ta giới thiệu tên Khanh, 36 tuổi, ở Thái Bình lên, là nhân viên tiếp thị của một công ty ở gần đây. Anh Khanh còn cho biết, mỗi lần buồn thường vào đây tìm bạn dốc bầu tâm sự.

Một hồi nói chuyện, được biết, Khanh đã tìm được nhiều bạn tình kiểu “tàu nhanh” tại vườn này. Có ông Giám đốc còn thưởng cho anh tiền sau mỗi lần “giúp xả hơi”. Anh kể để khẳng định với tôi rằng, anh ta đủ can đảm và kinh nghiệm yêu đương đồng giới.

Nghe Khanh kể mà tôi rợn cả người, nhưng muốn khai thác thông tin thì cũng phải “vào vai” cho đạt. Tôi lấy máy điện thoại gọi cho ông bạn, là dân công trường ở gần đấy, đang ngồi trông chừng tôi ở quán cóc. Khi tôi vừa gọi điện xong, Khanh lên tiếng đề nghị: “Mình vào kia tâm sự cho thoải mái đi em?” Tôi nói khéo: “Em cũng muốn lắm, rất mến anh rồi đấy. Nhưng bạn em đến bây giờ. Nó đến bắt được thì đánh ghen chết, nó côn đồ lắm, nó là dân công trường mà”. “Thế em làm gì?” – Khanh hỏi. Tôi giới thiệu bừa là dân công trường, làm công việc giám sát.

Nghe đến đó, anh ta leo lên xe chực bỏ đi. Dân gay ở “vườn tình” này quá hiểu về dân công trường ở đây máu me thế nào. Có lần dân gay “yêu” nhầm mấy tay lái xe, bị ăn đòn nhừ tử. Khanh vừa quay đầu xe định bỏ của chạy lấy người, tôi liền gọi giật lại: “Anh cho em số điện thoại, chiều nay hoặc ngày mai em gọi. Anh em mình gặp nhau nơi khác, nhà nghỉ chẳng hạn, chứ ở đây phức tạp quá”. Khanh quay lại, đọc số cho tôi với lời khẩn cầu “nhé nhé” rồi quay xe bỏ đi như sợ ai đó bắt gặp. Tôi kịp móc máy ảnh chụp cảnh anh quay đầu xe bỏ chạy.

Lúc đó, anh bạn tôi cũng vừa đến nơi và nói nhỏ: “Ông liều thật, chúng nó nghiện hết đấy”. Tôi chỉ cười rồi hất hàm cho anh bạn xem cảnh rượt đuổi giữa “vườn tình”. Từ phía bên kia “vườn tình”, một gã trai tơ đi xe tay ga, ăn mặc lịch sự phóng xe theo Khanh. Họ dừng lại bên gốc cây, rồi dựng xe, dựa vào nhau và nằm xuống bên nhà hoang tự tình. Tôi biết, ngày hôm nay, Khanh không có tôi “tâm sự” thì đã có người đàn ông lịch sự ấy rồi.

Thế giới “ăn lông, ở lỗ”

6 giờ tối, “vườn tình pê-đê” bắt đầu hoạt động. Ông bạn tôi, làm nghề lái xe công trường cũng bắt đầu làm việc. Tôi nhảy lên con xe Benz to đùng như quái vật của H., đóng cửa xe, tắt đèn… rồi lù lù tiến ra “vườn tình” đổ đất trộm. Nghề lái xe đổ đất trộm của H. chỉ hoạt động vào ban đêm, khi mà các lực lượng chức năng đã rút hết. Cũng nhờ cái nghề vi phạm pháp luật này mà 2 năm nay, khi “vườn tình” này đi vào hoạt động, anh chứng kiến nhiều trò ma quái mà anh gọi đùa là bọn “chim chích”.
Hình ảnh ban ngày của "vườn tình pê-đê". 

Anh H. kể rằng, đã không ít lần đụng độ với bọn “chim chích” này. Anh cười hề hề kể: “Mấy lần đầu vào đổ đất trộm, có anh chàng còn mở cửa xe xông lên hỏi thẳng là cho em “yêu” tí. Từ lần sau, trên cabin lúc nào cũng có thanh sắt, cứ thằng nào ló đầu lên là anh vụt tới tấp nên chúng cũng sợ. Ấy thế mà có lần bọn nghiện nó vây lấy xe, anh vừa gọi điện về công trường, vừa vụt tới tấp chúng mới chịu bỏ đi”.

Khi xe vào sát “vườn tình”, anh H. nhắc: “Chú để ý đi nhé”. Tôi đảo mắt, anh H. bắt đầu bật đèn pha ôtô, những thước “phim cấp 3” rợn người hiện lên như một thế giới nguyên thủy về đêm dưới vỉa hè, bụi cây. Hàng trăm đôi “pê-đê” quấn lấy nhau lồng lộn. Họ mặc cho ánh đèn xe rọi khắp nơi, cứ ngang nghiên âu yếm nhau như không hề có con mắt nào soi mói vào họ.
Tấm biển này chẳng có tác dụng gì vào ban đêm. 

Nhiều đôi không mảnh vải che thân, họ ôm lấy nhau rất chặt, như ngàn năm chưa được ngửi mùi nhau. Họ quằn quại, say mê, cuồng nhiệt... đến ghê người. Trong bụi cây có đôi “hiền lành” hơn tí. Cậu thanh niên cởi trần nhìn thấy ánh đèn xe liền quay mặt lấy tay che ánh sáng, còn kẻ mặc quần áo thì quay lưng như sợ chúng tôi phát hiện ra những thứ “bí mật” của cơ thể họ.

Tôi dán mắt vào chiếc xe máy biển Thái Bình của anh chàng tôi quen hồi trưa. Hóa ra anh bạn mới quen cũng đang ở đây. Anh ta đang diễn trò quái đản với bạn tình. Trong thế giới âm u của “vườn tình”, những trò quái đản nhất thế gian đang diễn ra.

Khi xe đổ đất xong, anh H. cố tình đảo xe một vòng quanh các con đường hẹp của “vườn tình” để tôi mục sở thị hết cái cảnh “lông lỗ” của giới đồng tính nam. Từ dân sành điệu, giàu có, đến dân nghèo đều tụ tập ở đây. Giới giàu có thì đi xe ga, ăn mặc sành điệu, còn giới nghèo thì đi xe buýt đến gần đó rồi bắt xe ôm vào, song cũng ăn mặc sạch sẽ, tươm tất, cho ra vẻ… đàn bà.

» Chợ "thân xác" quái dị ở đất Cảng
» Vợ Long Nhật đã gặp người tình đồng tính của chồng
» Long Nhật từng chung sống 2 năm với một người đồng tính
» Mẹ mang thai hộ cho con trai đồng tính
» Lời thú tội của hung thủ giết người tình đồng tính
» Nỗi đau người vợ kẻ giết người tình đồng tính
» Cô gái đồng tính 5 lần tự sát vì bị ngăn cản tình yêu

Còn tiếp…


Văn Văn

 


Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC