Bến đỗ cuối cùng

 

Năm 1910, Leo Tolstoy –  một nhà văn được tôn kính tại Nga trở thành đầu tàu của Tolstoyan Movement, nơi tôn sùng tình anh em và hòa bình của thế giới thông qua chủ nghĩa hòa bình, đồng thời cũng lên án sự phung phí tiêu xài xa hoa và tình yêu với mục đích chính là vật chất. Vào những năm cuối đời Tolstoy đã thuê một thanh niên tên Valentin Bulgakov làm trợ lý riêng cho mình. Sau một thời gian, Bulgakov nhanh chóng nhận ra mọi thứ trong Hội chỉ có tác dụng khi mà người đó tin vào điều mình muốn tin. Những lãnh đạo khác trong Hội cũng muốn rằng những tác phẩm nổi tíêng của Tolstoy sẽ có những ảnh hưởng nhất định trong cộng đồng sau khi ông qua đời.

Vợ của Tolstoy, nữ  Bá Tước Sofya Andreevna Tolstoy, tin rằng những tác phẩm của chồng mình sẽ thuộc quyền sở hữu của bà ta sau khi Tolstoy qua đời, và bà ta muốn hưởng số lợi tức thu từ những tác phẩm này. Điều này đã tạo ra sự căng thẳng trong Hội, đặc biệt là giữa những người đứng đầu Hội, con gái của Tolstoy và bà Bá Tước. Bulgatov đóng vai trò như là 1 người dàn xếp giữa các nhóm người này, và anh tin rằng mình phải đặt con tim mình vào vị trí của Tolstoy để làm giống như những gì Tolstoy nói và làm khi ông còn sống.

Chủ đề:
Bình luận

TIN TỨC NÊN ĐỌC