Ám ảnh đêm thảm sát man rợ của Khmer Đỏ ở Tây Ninh

(VTC News) - Xác người ngổn ngang, chồng chất, chết đủ các tư thế, các kiểu nằm. Xác người nằm lẫn lộn, bầy nhầy không biết của ai với ai.


Kỳ 2: Đêm thảm sát man rợ

Ông Ba Hạnh, cũng như những người dân khác ở xã Tân Lập, vốn từ rất nhiều vùng quê khác nhau, sau khi miền Nam được giải phóng, về đây xây dựng kinh tế mới. Hồi đó, xã Tân Lập gồm 8 ấp, thì chỉ trong đêm 24/9/1977, có 5 ấp gồm Bảy Bàu, Chằng Riệc, Tân Khai, Tân Chánh, Tân Thành chết gần hết bởi sự thảm sát man rợ của Khmer Đỏ.
Nhắc đến đây, ông Ba Hạnh đưa tay lau nước mắt: “Tôi khẳng định luôn là chúng nó cố ý giết hại dân mình, dã man lắm nhà báo ơi!”.
Ông bảo, quân Khmer Đỏ không đánh trực tiếp các đồn biền phòng, hay doanh trại bộ đội. Chúng chỉ bao vây từ xa rồi nã súng cối vào. Một bộ phận khác đi theo những con đường chúng đã trinh sát từ trước, lẻn vào tàn sát dân lành. 
Chỉ trong vòng chưa đến 3 giờ đồng hồ, trước khi quân đội phá vây và tiến vào xã, Tân Lập đã trở thành một mảnh đất hoang tàn, xơ xác.
“Ngay trong đêm mưa gió tàn khốc ấy, chỉ có vài chục người chạy thoát khỏi họng súng của "tập đoàn ác thú". Mấy ngày sau, con số thiệt mạng lại tăng lên khi một số người dân bất chấp nguy hiểm, bất chấp sự can ngăn quay lại. Phần lớn họ đều chết vì những quả mìn do chúng gài lại dưới những xác chết trước khi bỏ đi.
Về sau, có thêm mấy người nữa phát bệnh, điên loạn vì những ký ức quá đỗi kinh hoàng trong đêm hôm đó. Một số người sợ quá mà bỏ đi biệt xứ. Giờ nhân chứng sống của sự kiện đẫm máu này chỉ còn đếm trên đầu ngón tay”, ông Hạnh cho biết.

Ít người hình dung nổi, nơi đây là trung tâm của vụ thảm sát đẫm máu 38 năm trước 

Ít người hình dung nổi, nơi đây là trung tâm của vụ thảm sát đẫm máu 38 năm trước 


Chúng tôi tìm đến gia đình ông Nguyễn Văn Tiếp, bà Vũ Thị Phượng ở ấp Tha La, xã Tân Phú (Tân Châu, Tây Ninh), là một trong số ít những người thoát nạn. Đúng vào ngày rằm tháng 7, ngày lễ Vu lan, gia đình bày biện mâm cỗ la liệt, thắp hương khấn vái. Riêng ông Tiếp cứ ngồi thẫn thờ cả buổi, rồi rơm rớm đưa tay quệt nước mắt. Ông bảo, những hình ảnh 38 năm trước cứ hiện ra trước mắt, ám ảnh cả trong giấc ngủ. 
Nhiều đêm bất thần ông bật dậy la hét trong hoảng loạn: “Quân Khmer Đỏ nó đang giết dân mình, chạy mau…, cùng là con người với nhau cả, sao chúng mày ác độc đến như vậy…”. Cả nhà phải an ủi mãi ông mới bình tâm trở lại.
Quên sao được khi trong ký ức của vợ chồng ông, đó là đường làng, ngõ xóm, sàn nhà, bờ ao, trường học… nơi nào cũng có xác chết. Xác người ngổn ngang, chồng chất, chết đủ các tư thế, các kiểu nằm. Xác người lẫn lộn, bầy nhầy không biết của ai với ai.
Cây cối, vườn tược, đến cái chum đựng nước cũng bị quân Khmer Đỏ phá phách, đập vỡ. Có những em bé chưa đầy tuổi bị đập đầu bằng báng súng. Nhiều thanh niên có lẽ do kháng cự bị chúng cắt cổ, moi mắt, phanh thây, xé xác.
Chưa hết, trong cái đêm bi thảm ấy, chúng còn chơi trò đắp xác người xem nhóm nào làm được cao hơn. Thế là chúng ra sức giết, rồi tấp vào thành một đống, ruột gan phèo phổi hòa với mưa, với máu.

Tội ác diệt chủng của tập đoàn ác thú  Pol Pot

Tội ác diệt chủng của tập đoàn ác thú  Pol Pot


Có lẽ, ông Tiếp gần như là nhân chứng sống duy nhất chứng kiến đầy đủ những hành vi man rợ của bọn Khmer Đỏ. Cũng chính vì thế mà những hình ảnh đau thương ấy, cứ ám ảnh ông cho đến tận bây giờ.
Ông Tiếp kể, hồi trước, nhà ông ở sát biên giới. Đêm đó là thứ 7, cả nhà đang ngồi nghe chương trình cải lương. Hàng xóm cách nhà ông chừng trăm mét là của vợ chồng ông Tư Cang, lúc nào cũng ngủ sớm và dậy làm bánh bò từ 12h đêm. Vợ ông Tư Cang ra ngoài vườn đi vệ sinh, thì bất ngờ nghe thấy trong vườn chuối cạnh đó có tiếng sột soạt, rồi có tiếng Campuchia thì thầm, tức thì chạy sang nhà ông Tiếp báo tin bởi ông Tư Cang cũng đang xem cải lương ở đó. Nghe vợ bảo sao người Campuchia lại ở trong vườn nhà mình, người hàng xóm tức tốc chạy ra ngoài.
Ông Tiếp đang chuẩn bị đi ngủ, thì nghe tiếng tri hô của ông Tư Cang. Tiếng hô chưa dứt đã tắc nghẹn như bị đâm dao vào cổ, rồi kèm theo đó là loạt đạn khô khốc. Tông Tiếp bảo người nhà nhanh chóng trốn ra ngoài vườn, men theo những bụi mía, rồi ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về hướng đông.

Ký ức kinh hoàng ám ảnh ông Tiếp suốt 38 năm nay 

Ký ức kinh hoàng ám ảnh ông Tiếp suốt 38 năm nay 


Lát sau, tiếng súng nổ liên hồi, tiếng người kêu khóc thảm thiết. Ông Tiếp ra đến cây số 39, quay lại thì thấy quân lính Khmer Đỏ mặc quần áo màu đen đi đầy ngoài đường, tay cầm đuốc đốt nhà. Một số tên khác cầm dao búa, cứ thấy có ai trúng đạn không chạy được thì chém cho chết hẳn. Chúng hô hào ầm ỹ tiếng Campuchia: “Đốt đi, giết đi, giết cho bằng hết”.
Có một người mẹ ôm 2 đứa con nhỏ, chạy không kịp đành núp vào trong bụi tre. Đứa trẻ không biết gì nghe tiếng súng cứ khóc ré lên. Đám lính Pol Pot đi qua nghe thấy, chúng không bắn, mà ngồi quây xung quanh, chĩa lưỡi lê nhọn hoắt. Mặc cho người đàn bà tội nghiệp lạy lục van xin tha mạng, chúng lạnh lùng mang cả can xăng tưới vào bụi tre, châm lửa đốt, rồi cười sằng sặc bỏ đi.
Lúc đó, ông Tiếp cứ cắm đầu cắm cổ chạy, mặc cho hàng loạt đạn bắn liên tiếp đuổi theo đằng sau. Ra đến bìa rừng cao su, mệt lả, ông mới biết mình còn sống. Thật may mắn là vợ và 2 đứa con của ông cũng chạy thoát. Mọi người gặp nhau mừng mừng tủi tủi. 
Đến sáng, sau cơn mưa trắng trời suốt mấy tiếng đồng hồ, tiếng súng chỉ còn lẻ tẻ, tưởng tình hình đã yên, ông Tiếp cùng bà Phượng đánh liều mò ra khỏi bìa rừng, tìm về nhà với hi vọng nhặt nhạnh được ít đồ dùng nào đó, nhưng nhà ông chỉ còn là một đống tro bụi, tất cả đều đã cháy thành than.

Bà Vũ Thị Phượng (vợ ông Tiếp):

Bà Vũ Thị Phượng (vợ ông Tiếp): "Tôi chưa bao giờ nghĩ mình phải tận mắt những tội ác man rợ đến như thế".


Đi giữa những xác chết, bất chợt, bà Phượng rú lên, rồi ôm mặt bỏ chạy về rừng cao su khi nhìn thấy một bé gái chừng mười hai, mười ba tuổi, không một mảnh vải che thân, nằm ngửa, chết cứng với chiếc cọc tre đâm thẳng vào cửa mình.
Cạnh đó là một phụ nữ trung niên chết trong tư thế nằm sấp xuống mặt đường, đầu cố ngóc lên, bàn tay vẫn chới với. Trên lưng bà là một con dao quắm cắm ngập lút cán, và những vết cắt chi chít. Bà đã bị trúng đạn, nhưng vẫn sống và lê lết bò đi kêu cứu. Thế nhưng, bọn ác thú này gặp, tra tấn bằng cách rạch chi chít trên người và kết liễu bà bằng một cú đâm tàn độc.
Cảnh tượng quá hãi hùng. Bản thân ông Tiếp vốn từ trước đến giờ có tiếng gan dạ cũng cảm thấy quá sợ hãi. Ông quay lại chạy theo vợ, rồi sau đó đưa cả gia đình về sống ở Tân Châu luôn. Từ đó cho đến nay đã 38 năm, ông không bao giờ dám quay trở lại vùng đất đau thương cũ nữa, cho dù hòa bình đã trở lại, cuộc sống đã bình yên.
Còn tiếp…


Hải Minh
Bình luận

TIN TỨC TRONG NGÀY NÊN ĐỌC

Tin tuc trong ngay hom nay

Tin tức trong ngày mới