Trong quan niệm nhiều người thì việc hai người đồng tính kết đôi với nhau là điều không chấp nhận được, song nếu nhìn nhận rằng mọi người đều có quyền mưu cầu hạnh phúc, và là hạnh phúc chính đáng, xuất phát từ tình yêu chân thành thì sẽ không khó để trả lời cho câu hỏi hôn nhân đồng tính có hợp tình hợp lý hay không.Thực tế, việc cho phép những người đồng tính kết hôn không gây xâm phạm gì đến lợi ích, quyền của người khác, mà chỉ mang lại hạnh phúc và sự bảo vệ cho những người đồng tính vốn là một phần bình thường, tự nhiên và không thể tách rời của xã hội.
Trao cho người khác quyền, không có nghĩa là làm mất đi quyền của bạn. Pháp luật mở rộng cơ hội bình đẳng cho nhiều người hơn, nghĩa là xã hội trở nên hạnh phúc hơn. Không ai xâm phạm quyền của ai cả.
Phong tục tập quán cũng phát triển theo thời gianMột số ý kiến cho rằng hôn nhân đồng giới không phù hợp với phong tục tập quán người Việt. Phong tục tập quán cũng vận động và phát triển theo thời gian. Đã có nhiều vấn đề pháp luật đi trước phong tục, như hôn nhân một vợ một chồng, hay quyền bình đẳng của phụ nữ.
Thời xưa, khó có thể tưởng tượng việc đàn ông lại có thể bị cấm lấy nhiều vợ. Cũng như nhiều quốc gia đã từng kịch liệt phản đối việc phụ nữ đi học, làm việc, bầu cử hay tham gia chính trị. Truyền thống văn hóa là phụ nữ phải ở nhà bếp núc, phục vụ chồng con, không tham gia vào chuyện của đàn ông, không có chuyện nam nữ bình quyền được. Nhưng tất cả những truyền thống văn hóa ấy đã và đang thay đổi. Tại sao? Câu trả lời đơn giản là vì con người ngày càng tự do hơn, mong muốn hạnh phúc toàn diện hơn.
Phong tục là do con người tạo ra và phát triển, chứ không phải phong tục trói buộc con người. Người đồng tính, nhìn nhận với tư cách là một con người biết yêu thương, khó có thể gọi là trái với văn hóa đạo lý người Việt được. Ngược lại, không có nét thuần phong mỹ tục nào của Việt Nam có thể chấp nhận việc đi xem thường giá trị của người khác, ngăn cấm tự do yêu thương giữa những con người lương thiện với nhau.