Sử sách chép: Vẫn chưa hả dạ vì xét rằng, Uy Mục không những là kẻ bạo ngược, làm hại đất nước, mà còn là kẻ thù không đội trời chung, đã giết hại cả cha mẹ, anh chị em mình, nên Giản Tu Công Oanh không thể để Hoàng đế Uy Mục chết an lành. Ông ra lệnh đem xác Lê Uy Mục đặt vào miệng súng, bắn tan hài cốt; chỉ lấy một ít tro tàn đem chôn ở làng Phù Chẩn; đồng thời giáng làm Mẫn Lệ Công.
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Sách Lê triều thông sử viết: “Sự việc này xảy ra vào cuối
năm Nhâm Thìn (1592). Vợ viên trấn thủ Nam đạo Sơn quận công Bùi Văn
Khuê là Nguyễn Thị Niên, tức con gái Nguyễn Quyện. Chị gái của Thị Niên
là hoàng hậu của Mậu Hợp vì thế Thị Niên thường được ra vào trong cung.
Mậu Hợp thấy Thị Niên, đem lòng yêu mến bèn ngầm tính kế giết Văn Khuê
để cướp vợ y”.
Khâm định Việt sử thông giám cương mục cho biết rõ hơn: “Chúa
Mạc là Mậu Hợp ngày ngày say đắm tửu sắc. Nguyễn thị là con gái của
Nguyễn Quyện và là vợ Bùi Văn Khuê, nhân có em gái là vợ của Mạc Mậu
Hợp, nên thường ra vào trong cấm cung. Mậu Hợp ưng ý Nguyễn thị vì nàng
có nhan sắc, nên muốn giết Văn Khuê để chiếm lấy nàng. Văn Khuê biết
chuyện... đã đầu hàng Trịnh Tùng...".
Vua Mậu Hợp đã bị Trịnh Tùng treo sống 3 ngày, rồi chém đầu tại bãi cát
Bồ Đề, sau đó đem đóng đinh vào 2 con mắt, bêu ra ngoài chợ 5 ngày.
Tương tự, Mạc Kính Chỉ - con của hoàng thân Mạc Kính Điển và là cháu nội
của vua Mạc Hiến Tông (Mạc Phúc Hải) cũng gây nên chuyện động trời vì
ham sắc dục. Sách Đại Việt thông sử viết: “Mạc Kính Chỉ là con
cả của Kính Điển, mới đầu được phong là Hùng Lễ Vương, vì tư thông với
người thiếp của cha nên bị giáng xuống làm thứ dân, sau đó lại khôi
phục, phong là Đường An Vương”.
Tương tự, sách Đại Việt sử ký toàn thư cho biết, vụ việc loạn luân giữa Mạc Kính chỉ với vợ của cha xảy ra vào đầu năm Giáp Tý (1564), nhưng có một số điểm khác: “Bấy giờ, con trưởng của Kính Điển là Đoan Hùng Vương Kính Chỉ ngầm tư thông với vợ lẽ Kính Điển, việc phát giác phải giáng làm thứ dân; lấy con thứ là Kính Phu làm Đường An Vương, giao cho binh quyền. Đến khi Kính Điển chết, họ Mạc lại cho Kính Chỉ làm Hùng Lễ Công, nhưng không cho binh quyền”.
Chúa Trịnh Giang: Ăn chơi dâm loạn không chừng mực
Trịnh Giang (1729-1740) là con cả Trịnh Cương. Sử sách chép rằng, nếu
các chúa từ Trịnh Kiểm đến Trịnh Cáng đều là những vị tài ba, đã hoàn
thành việc đánh dẹp và cai trị phía Bắc Việt Nam, giữ cho xã hội Đại
Việt ổn định trong gần 2 thế kỷ, thì việc lên nắm quyền hành của Trịnh
Giang lại là điềm xấu, bắt đầu thời đại suy tàn của họ Trịnh.
Sách Vũ trung tùy bút của Phạm Đình Hổ cho hay: Trịnh Giang là
kẻ dâm loạn, từng tư thông với bà Kỳ Viên phi Đặng Thị (người xã Trà
Đổng, huyện Tiên Du, nay thuộc Bắc Ninh), vốn là vợ lẽ của chúa Trịnh
Cương (cha Trịnh Giang). Chuyện này bị bà Vũ Thái phi (mẹ của Trịnh
Giang) phát giác. Bà ép Kỳ Viên phi Đặng Thị phải tự tử.
Một hôm, chẳng hiểu vì sao Trịnh Giang bị sét đánh gần chết, nhân đó mà mắc bệnh kinh quý, hễ nghe có sấm sét là kinh hồn bạt vía. Bọn hoạn quan liền nói với Trịnh Giang rằng, duyên do chẳng qua vì dâm dục thái quá nên bị ác báo, muốn chữa, chỉ có cách… đào hầm làm nhà ở dưới đất. Trịnh Giang bèn dựng cung Thưởng Trì để ở, không dám đi ra ngoài như trước nữa.
Sách Khâm định Việt sử thông giám cương mục thì viết: “Từ ngày làm việc bạo nghịch là giết vua (chỉ việc Trịnh Giang phế truất rồi giết chết vua Lê Đế Duy Phường), Trịnh Giang càng ngày càng tiếm quyền, ăn chơi dâm loạn không còn chừng mực gì nữa, cho nên về sau mới mắc bệnh kinh quý, sợ sấm sợ sét lắm. Bọn hoạn quan là Hoàng Công Phụ đánh lừa, đào đất làm cung Thưởng Trì cho Trịnh Giang ở. Từ đấy, Chúa không còn dám bước chân ra ngoài..".
Vĩnh Khang - ĐV