(VTC News) - Mỗi tầng “địa ngục” là một khoảng không gian rộng cả sào và để đi tiếp, phải chui qua một hang nhỏ. Qua mỗi hang nhỏ, với con đường ngoắt ngoéo, lại dẫn đến một tầng “địa ngục” tiếp theo.

Tin liên quan

» Bí ẩn hang động đầy hài cốt ở thủ đô

Trước khi xuống Thần Quang Động, còn gọi là hang Cắc Cớ, hang động cao nhất của núi Sài Sơn (Quốc Oai, Hà Nội), tôi đã tham khảo, tìm hiểu thông tin từ người dân sống quanh núi Sài Sơn.

Bất cứ ai sống quanh ngọn núi Sài Sơn cũng kể vanh vách những truyền thuyết về ngọn núi và hang động đầy ma quái, chết chóc này. Tuy nhiên, khi hỏi cụ thể đường đi lối lại trong động, thì họ đều mù tịt. Những chuyện họ kể chỉ là nghe lại từ những người ngày xưa từng xuống hang, nhưng những người từng khám phá hang động phần lớn đều đã mất vì tuổi tác. Bao nhiêu năm nay không có ai khám phá lòng núi này nữa.

Bà Hoa - người biết nhiều chuyện liên quan đến Thần Quang Động. 

Bà Hoa, người đàn bà bán hàng lặt vặt và cho thuê đèn pin ở hốc đá ngay cửa động là người nắm được nhiều chuyện nhất về Thần Quang Động, mặc dù bà chưa xuống hang sâu bao giờ. Bà sinh ra, lớn lên ở chân núi Sài Sơn, lại bán hàng ngay cửa động đã hơn 20 năm nay, nên sưu tầm được vô số câu chuyện về hang động này.

Theo bà Hoa, truyền thuyết kể rằng, núi Sài Sơn là quái long (con rồng bướng) hóa đá. Hang Cắc Cớ chính là bụng của con rồng. Đây là nơi có con quỷ án ngữ, lo việc tuyển các linh hồn, để cho lên thiên đường hay đày xuống địa ngục.

Nhiều đoạn phải nằm úp hoặc nằm ngửa trườn như rắn mới chui qua được. 

Bụng con rồng này gồm 9 tầng “địa ngục”. Hang Cắc Cớ có bể xương, nơi khách tham quan lên xuống chỉ là tầng thứ hai, 7 tầng còn lại nằm sâu trong lòng núi. Xưa kia, đã có một số người trong làng khám phá hết các tầng “địa ngục”, song họ đã chết cả. Ông cụ Thứ là người đi đủ các tầng địa ngục và hết tổng cộng 1 tuần. Ông cụ Thứ cũng đã mất nhiều năm nay rồi.

Mỗi tầng “địa ngục” là một khoảng không gian rộng cả sào và để đi tiếp, phải chui qua một hang nhỏ. Cứ mỗi hang nhỏ, với những con đường ngoắt ngoéo, lại dẫn đến một tầng “địa ngục” tiếp theo.

Thông tin chỉ nắm được vậy, tôi và một đồng nghiệp lên đường. Dù chẳng mê tín tí nào, song tôi cũng làm lễ như lời bà Hoa dặn dò. Tôi thắp nén nhang, thầm khấn vái trước hàng ngàn bộ xương trong bể hài cốt, cầu được bình an trở về.

Khe hẹp nhỏ xíu lại dốc này được gọi là "lỗ giun". 

Trước khi xuống hang, vào lúc 8h sáng, tôi không quên dặn dò vợ chồng bà Hoa: “Nếu 5h chiều mà chưa thấy cháu lên, nhờ cô tổ chức người đi tìm”. Bà Hoa tốt bụng bảo: “Cháu không dặn thì cô cũng phải đi tìm thôi. Cháu cứ đi cẩn thận, chậm chạp thôi. Chúc cháu lên đường thành công”.

Tôi thuê liền lúc 10 chiếc đèn pin của bà Hoa, cộng với 1 chiếc đèn sạc lớn, một chiếc đèn pin nhỏ kèm 10 cục pin tôi chuẩn bị trước. Ngoài ra, còn 2 chiếc điện thoại có đèn, phòng trường hợp các đèn pin đều hết điện, cháy bóng. Với số lượng đèn điện này, tôi dự tính đủ dùng cho 3 ngày, nếu bị lạc đường.

Xương cốt nhiều vô kể trong lòng núi Sài Sơn. 

Chồng bà Hoa dẫn tôi đến khu vực 5 ông tượng, là 5 khối thạch nhũ có hình dạng người và chỉ tay xuống hang sâu. Soi đèn pin xuống không thấy đáy đâu cả. Bật chiếc đèn sạc sáng choang, song cũng chả nhìn thấy đáy hang đâu. Nhưng biết hướng đi rồi, tôi và đồng nghiệp cứ thế mà đi. Vì không có người dẫn đường, nên quan điểm thám hiểm của tôi là cứ chỗ nào có đường là tiến, chỗ nào hết đường thì quay lại.

Những ngày này, trời chưa có mưa lớn, thi thoảng chỉ có cơn mưa rả rích, song đá đã “đổ mồ hôi” (từ người dân Sài Sơn dùng), nên đi khá trơn. Mặc dù đôi giày rất bám đá, nhưng nếu không bấu tay vào những gờ đá, lần từng bước chắc chắn, sẽ bị trượt ngã lập tức. Những khu vực ẩm ướt, những tảng đá trơn như bôi mỡ.

Tuột xuống khỏi vách đá, ngẩng đầu lên, chỉ còn thấy ánh sáng mờ mờ hắt xuống từ động Cắc Cớ và tiếng rì rào của những người tham quan. Hôm tôi xuống động là ngày chính hội, người kéo xuống hang Cắc Cớ đông nườm nượp, nhưng tuyệt nhiên chẳng có ai xuống hang sâu cả.

 

Hết lên dốc lại xuống dốc, rồi thứ ánh sáng nhờ nhờ trên nóc hang Cắc Cớ biến mất hoàn toàn, tiếng rì rầm của hàng trăm người trong động cũng mất hút. Bóng đêm nén mạnh đến nỗi, luồng sáng của chiếc đèn pin không tỏa ra nổi, cứ co lại như một đường thẳng nhỏ. Tôi thử tắt đèn pin, một cảm giác khá khủng khiếp bao vây, như muốn ngộp thở.

Đi hết con dốc quanh co, thì đến một vực sâu hun hút. Soi đèn pin xuống dưới thấy ở độ sâu khoảng 5 mét có khoảng không gian chừng nửa mét vuông để đứng. Đây là một vách đá dựng đứng, lại trơn trượt, rất khó xuống. Tôi và đồng nghiệp phải bật một lúc 7 đèn pin, soi vào các ngóc ngách, lần từng mấu đá để bám, đặt chân mới tụt xuống được. Đứng giữa vực đá này, cảm giác sợ hãi chợt xâm chiếm cơ thể, khiến lạnh toát. Đồng nghiệp của tôi đề xuất: “Hay là quay lên!”.

Rất nhiều đồ sành, đồ gốm tìm trong lòng núi. 

Đỉnh Fasipan, đỉnh U Bò (giáp Yên Bái và Sơn La), đỉnh Tây Côn Lĩnh, ngã ba biên giới còn chinh phục được, há gì ngọn núi Sài Sơn bé xíu này. Cứ nghĩ đến những bộ xương nằm lạnh lẽo trong lòng núi, lòng tôi lại bùng lên ngọn lửa quyết tâm. Tôi buộc sợi dù vào một mấu đá và tiến hành rải dây. Tôi đã chuẩn bị độ vài ngàn mét dù, đủ cho cả ngày cuốc bộ trong hang không sợ lạc.

Tụt khỏi vách đá dựng đứng, thì đến một khe núi hẹp, phải lách người đi. Tiếp đó, phải chui qua một lỗ nhỏ, chỉ vừa một người bình thường chui. Một ông bụng phệ có lẽ không chui qua được cái lỗ này. Nhóm leo núi của Đặng Bá Hiệp đặt cho cái khe nhỏ xíu này một cái tên khá vui là “lỗ giun”.

Bò qua “lỗ giun”, một khoảng không gian rộng lớn hiện ra. Có lẽ, tôi đã đặt chân đến tầng thứ 3 của hang động. Địa hình của khu vực khá bằng phẳng, nền đất nhẵn thín, mái hang cao hun hút, các vách đá đầy thạch nhũ đủ các hình thù đẹp mắt, kích thích trí tưởng tượng của con người. Không biết có phải đây là Bãi Ba Sào (rộng bằng 3 sào Bắc Bộ) như lời kể của người dân Sài Sơn hay không nữa.

Nhũ đá tuyệt đẹp ở Bãi Ba Sào. 
 

Theo lời các cô hướng dẫn viên du lịch, hầu hết xương cốt gom vào bể xương trong những năm 30 của thế kỷ trước là ở hang Cắc Cớ và tầng thứ 3 của Thần Quang Động. Có lẽ, lời các cô hướng dẫn viên nói là đúng, vì tôi lòng vòng mãi, soi vào các khe vách ở khu vực này, song tuyệt nhiên không thấy bộ xương nào. Thứ tôi gặp chỉ là những mảnh gốm vỡ, những hố đào nham nhở, là vết tích của những cuộc đào cổ vật diễn ra từ nhiều năm trước.

Tôi và đồng nghiệp đã có gần trọn một ngày lần lục, lăn lóc với các khe vách, ngóc ngách ở Bãi Ba Sào nhuốm màu huyền thoại này.

Còn tiếp…

Phạm Ngọc Dương