Báo điện tử VTC News
Thứ Hai, ngày 24 tháng 11 năm 2014

Ngôi nhà cổ có xác chết 41 năm không phân hủy ở An Giang

(VTC News) - Tôi tiến lại gần, chợt rùng mình khi thấy một xác người nằm bất động bên trong quan tài, thanh thản như đang ngủ…

Thời gian gần đây, dư luận không những trong nước, mà cả thế giới đều rất quan tâm đến ông Lê Vân – người nhiều năm ôm hài cốt vợ ngủ.

Tuy nhiên, ít ai biết rằng, ở An Giang cũng có một câu chuyện gần tương tự. Một người đã giữ xác anh trai của mình suốt 41 năm trời trong nhà để thờ cúng, tưởng nhớ, chứ nhất định không đem chôn.

Câu chuyện quanh xác chết này có rất nhiều tình tiết ly kỳ, vô cùng khó tin.

Nhân chuyện ông Lê Vân ở Quảng Nam, tôi xin kể lại câu chuyện mà mình đã từng mắt thấy, tai nghe, tay sờ… về một người 41 năm canh xác em trai trong nhà.

Ông Đinh Trí là người giữ ngôi nhà cổ và xác chết kỳ lạ. 

Mấy năm trước, khi tôi và nhà báo Văn Đức (Báo Công an Nhân dân thường trú ở Cần Thơ) lang thang ở cửa khẩu Khánh Bình (An Phú, An Giang) để tìm đường sang Campuchia, đã vô tình nghe được câu chuyện kinh dị về một xác chết được đặt trong ngôi nhà cổ mấy chục năm không phân hủy. Câu chuyện này được kể ra từ đám người chuyên sang Campuchia cá độ chọi gà.

Câu chuyện quá lạ lùng, kinh dị khiến chúng tôi bỏ cuộc sang nước bạn Campuchia để đi tìm căn nhà đó. 

Thông tin nắm được chỉ là ở huyện Phú Tân, còn xã nào, ấp nào, thì người cung cấp thông tin không nhớ.

Ngó trên bản đồ, thấy huyện Phú Tân rộng tới hơn 314km2, gồm 2 thị trấn và 16 xã, chúng tôi chợt nản, vì không biết bắt đầu tìm từ đâu.

Ghé qua các cơ quan hành chính của huyện hỏi, ai cũng ngạc nhiên và không tin trên đời (chưa nói huyện mình) lại có một chuyện kinh dị, kỳ lạ đến thế.

Nhà báo Văn Đức (bên phải) và ông Trí bên quan tài chứa xác chết 41 năm không phân hủy. 

Chẳng còn cách nào khác là đến từng xã để hỏi. Cuộc tìm kiếm xác chết mấy chục năm không phân hủy trong câu chuyện tào lao của đám cá độ chọi gà chẳng khác nào người đi câu vác cần ra biển mong gặp được cá lớn.

Sau hai ngày ròng rã dò hỏi, đi hết mấy trăm km đường đất đỏ bụi mù, xuyên qua không biết bao nhiêu làng ấp, chúng tôi cũng nắm được một thông tin mong manh của anh lái đò trên sông Tiền: “Tôi cũng có nghe chuyện này, nhưng chưa tận mắt. Hình như ở xã Phú Thạnh”.

Tiếp tục vòng vèo hết 30km đường đất, chúng tôi mới tìm được xã Phú Thạnh, nằm bên sông Tiền Giang. Ở đây, ai cũng biết chuyện về xác chết kỳ lạ này. Xác chết được cất giữ trong một ngôi nhà cổ ở ấp Phú Lộc.

Hỏi nhà ông Đinh Trí, ai cũng biết rất rõ. Ông Trí không nổi tiếng vì giàu có, chơi sang, mà nổi tiếng vì ông sở hữu một ngôi nhà cổ tuyệt đẹp do tổ tiên để lại, và đặc biệt, trong ngôi nhà cổ đó, có xác người anh trai của ông đã chết cách nay 41 năm.

Quan tài chứa xác chết được đặt trên hai chiếc ghế băng trên gác xép của căn nhà cổ. 

Ngôi nhà được làm toàn bằng gỗ quý đã lên màu đen bóng, rộng tới hơn trăm mét vuông, tọa lạc giữa vùng sông nước. Theo người dân quanh vùng, ngôi nhà này đã có ngót 130 năm tuổi. Phải là một phú gia thời phong kiến mới được ở trong một ngôi nhà lớn như thế. Ngôi nhà này hiện tại do ông Đinh Trí cai quản.

Chúng tôi bước vào nhà, gia chủ là ông Trí tiếp đón không mặn mà lắm. Đó là thái độ của một người suốt ngày phải tiếp những kẻ tò mò, rất mất thời gian mà không mang lại lợi ích gì.

Khi chúng tôi giới thiệu là nhà báo, ông lại càng lạnh nhạt hơn. Ông Trí kêu khổ: “Mấy chục năm nay, tôi toàn phải đóng cửa ra đồng làm việc, hoặc trốn qua hàng xóm chơi, chứ ở nhà thì chỉ mất thời gian tiếp khách. Khó chịu nhất là những người mê vé số, đề đóm, cờ bạc. Họ van nài xin tôi mở cửa phòng cho vào thắp nhang khấn vái anh tôi để xin trúng số, thắng cờ bạc. Lại có người đến ngồi bên quan tài anh tôi khóc lóc, gọi anh tôi là Thánh, rồi nhờ Thánh hại chết người đàn bà cướp chồng của chị ta. Người ta đem đủ chuyện hỷ nộ ái ố đến "hành" anh tôi khiến tôi rất đau lòng…”.

Có thể nhìn rõ xác chết khô qua lớp kính ốp mặt trên của quan tài. 

Sau ngót giờ đồng hồ ngồi nghe ông Trí kể khổ, giường như đã trút được nỗi lòng, người đàn ông đậm chất Nam Bộ này bỗng cởi lòng hơn. Ông mong muốn tôi chuyển lời ông đến các nhà khoa học đầu ngành ngoài Hà Nội hãy vào An Giang một chuyến để nghiên cứu, tìm hiểu và lý giải giúp gia đình, dòng họ ông vì sao xác anh trai ông lại không phân hủy được dù đã chết tới mấy chục năm rồi.

Ông Trí dẫn chúng tôi vào gian trong ngôi nhà cổ, trèo lên gác xép. Theo lời ông Trí, từ ngày anh trai ông mất, cha ông đã biến chỗ ngủ của anh em ông thành gian thờ và nơi để xác anh trai ông. Ban thờ cổ bằng gỗ có khắc chữ Hán được bài trí khá giản dị với một bát nhang. Phía trên ban thờ treo ảnh Bồ Tát.

Ngay dưới nền gác xép là một chiếc áo quan kê trên hai chiếc ghế băng. Áo quan được làm bằng gỗ tốt, chưa hề mối mọt, quét sơn ta nên trông còn rất mới. Mặt trên áo quan ốp kính trong suốt. Tôi tiến lại gần, chợt rùng mình khi thấy một xác người nằm bất động bên trong, thanh thản như đang ngủ…

Còn tiếp…

Phạm Ngọc Dương


Video đang được xem nhiều
Phóng sự - Khám phá > Ngôi nhà cổ có xác chết 41 năm không phân hủy ở An Giang

click

Các bài đã đăng