(VTC News) - Vợ chồng ông Hoàng Xuân Bốn sống trong một ngôi nhà cấp 4 ngay dưới chân đập của đầm Minh Quân (Trấn Yên, Yên Bái). Khi tôi đến, ông Bốn đang được vợ trùm chăn kín người để xông thuốc, rồi xoa bóp, vì ông mới trải qua một cơn tai biến.
Không giống như lời hàng xóm “dọa”, vợ chồng ông Bốn rất niềm nở đón khách. Vợ ông Bốn kể: “Hồi những năm 80 của thế kỷ trước, bọn thanh niên chúng tôi thường chèo bè qua đầm vào rừng lấy nứa. Những con giải khổng lồ, lưng to như cái nong, thường nổi vào sáng và trưa, nên lúc đi vào rừng thể nào cũng gặp một vài con, trưa về lại cũng gặp. Bọn con gái chúng tôi nghịch ngợm nên thường chèo rất nhẹ về chỗ con giải đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, rồi đột ngột chọc vào lưng nó. Nó hoảng hốt lặn rất nhanh, tạo thành sóng mạnh, khiến bè dập dềnh, vui lắm!”.
| Thanh niên quanh vùng thường chèo bè nhẹ nhàng trên đầm Minh Quân rồi nhảy lên lưng con giải khổng lồ. |
| Vết đạn trên lưng con giải do ông Tạ Huy Tính bắn bằng súng CKC. |
| Mặt trong của chiếc mai con giải. |
Sau bữa mổ rùa thết cả xóm đó, cả nhà ông Bốn khốn khổ vì mùi tanh. Suốt ngày vợ ông Bốn hì hụi rửa sân, song mùi tanh vẫn bốc lên nồng nặc. Vợ ông Bốn kể rằng, phải đến một tháng sau mùi tanh của máu thịt giải mới biến mất hoàn toàn.
Sau này, nghe mọi người bảo đó là cụ rùa sống rất lâu năm rồi, vợ chồng ông Bốn đâm áy náy. Từ đấy, vợ chồng ông Bốn cất giữ bộ xương rùa rất cẩn thận. Ông Bốn làm một cái gác bằng gỗ rất cao trong buồng, rồi cất mai và xương sọ rùa lên đó.
![]() |
| Chiếc sọ rùa này đã bị một nhà khoa học phương Tây mang đi mất. |
Sau ngày xẻ thịt "ba ba khổng lồ", có rất nhiều người tìm gặp vợ chồng ông Bốn hỏi mua lại cái mai. Một ông thầy thuốc đã trả hơn 400 đồng (vào thời điểm chỉ có 2 đồng một yến gạo, trong khi gia đình ông còn nghèo) để lấy cái mai về nấu cao và làm thuốc, song vợ chồng ông Bốn nhất định không bán.
Sau này, rất nhiều nhà khoa học, cả “nhà rùa học” Hà Đình Đức cũng đề xuất được mua lại cái mai rùa này, song vợ chồng ông Bốn vẫn nhất định không bán, mà cứ cất giữ trên gác mái trong buồng.
Chiếc mai con giải khổng lồ vẫn được ông Bốn cất giữ cẩn thận.
Vợ ông Bốn kể: “4 năm trước, có một đoàn nhà khoa học lên nghiên cứu về rùa, trong đó có một ông Tây. Sau khi hỏi han, phỏng vấn ông Bốn, các nhà khoa học ra đầm nghiên cứu, riêng ông Tây thì ở lại trò chuyện với ông Bốn. Không hiểu ông Tây kia nói gì mà ông Bốn đem sọ rùa biếu không cho ông ta”.
Ông Trần Văn Hẹ, Chủ tịch xã Minh Quân kể: “Hôm tôi xuống Hà Nội tham dự hội thảo về rùa Hồ Gươm theo lời mời của các nhà khoa học, mấy giáo sư kể với tôi rằng, nhà khoa học phương Tây kia sau khi tỉ tê xin được cái sọ rùa từ ông Bốn, liền âm thầm tách khỏi đoàn về thẳng Hà Nội. Các nhà khoa học tá hỏa tìm cách liên lạc với anh ta để đòi lại sọ rùa, nhưng không liên lạc được. Một ông đã nhờ lãnh đạo ngành hải quan chặn các cửa khẩu, song ông Tây với cái sọ rùa quý giá kia vẫn biệt tăm”.
Còn tiếp…
Phạm Ngọc Dương