Hẳn nhiều người cho rằng Luyện
tỏ ra lạnh tanh trước những ánh nhìn đầy ghê tởm và tiếng chửi rủa những tội ác
mà y đã gây ra. Nhưng không hẳn thế…
Tôi còn nhớ như in khuôn mặt ấy, phản ứng ấy khi nhìn thấy và gặp y cả trong
trại tạm giam cũng như trong phiên tòa xét xử. Với y, có lẽ chỉ cần dùng hai từ
để miêu tả thái độ của Lê Văn Luyện là: cười nhếch mép và lạnh tanh.
Nhưng có lẽ ấn tượng nhất với tôi phải kể đến hành động hất mặt về phía các thân
nhân của bị hại khi những người này thóa mạ bố mẹ của Luyện: “Không dạy được con
thì cả nhà mày về chết đi” hay “chúng mày không dạy được con thì chết hết đi”.
Khoảng khắc ấy in trong đầu tôi khi bắt đầu buổi tuyên án chiều ngày 11/1. Lúc
này, Lê Văn Luyện nghiến răng và không ngồi im như trước nữa. Y “bật lại” bằng
cách hất mặt về phía tiếng chửi và nói: “Bà ấy...”.
Tiếng chửi lại ấy rất nhỏ, nó chỉ vừa đủ cho những người đứng gần và nhìn hắn
lúc đó biết được. Tôi thực sự bất ngờ vì trong những lần tiếp xúc với phóng viên,
hắn luôn tỏ ra kiệm lời.
Ngay cả trong phiên tòa, trong suốt gần 2 ngày liền, liên tục nghe những tiếng
chửi từ thân nhân bị hại nhưng hắn vẫn tỉnh bở và khuôn mặt lạnh tanh. Có chăng
chỉ là ánh mắt mệt mỏi vì phải hầu tòa.
Nếu so sánh, những câu thóa mạ ấy có là gì so với những tội ác, những đau thương
mà y đã gây ra cho ngần ấy con người kia. Vậy mà chỉ vì những câu thóa mạ đó, y
đã sẵn sàng đáp trả ngay tắp lự. Điều đó cho thấy, trong thâm tâm hắn không hề
có sự ăn năn, hối lỗi.
Trong lời nói sau cùng, y xin được nhận mức án cao nhất. Nhưng thực sự đó chỉ là
diễn và là câu nói của kẻ hèn nhát trước hậu quả do mình gây ra.
Tôi thực sự 'ấn tượng' về kẻ sát nhân ấy. Đã từng chứng kiến nhiều phiên tòa với
những tình tiết man rợ nhưng với y, những kẻ sát nhân khác rơi lệ trước phiên
tòa, nếu còn sống hẳn sẽ phải chắp tay và xá Luyện hai chữ: “Đại ca”.
Nhiều người tham dự phiên tòa cảm nhận rằng Luyện luôn lầm lì và ít nói. Nhưng
qua vẻ mặt và hành động, tôi nhận ra y cũng không hẳn là “cục đất” khi chịu
những ánh mắt, những ống kính và cả những tiếng chủi rủa hướng về y.

Điệu cười của Luyện khiến nhiều người ghê sợ
Chính những điệu cười cùng khuôn mặt lạnh tanh đến vô cảm và cả thái độ của hắn
trước mọi người đã lột trần vẻ mặt “cá sấu” của y.
Trong phòng tạm giam trước ngày xét xử, khi các phóng viên có buổi tiếp xúc và
hỏi chuyện, Luyện đã rất kiệm lời. Y trả lời nhát ngừng trước những câu hỏi của
phóng viên. Có lẽ lúc đó trong đầu y đang hình dung ra những điều chuẩn bị đến
với y khi đối diện với thân nhân bị hại và cả công lý nữa.
Khi được nghe Luyện trình bày lý do cướp vàng, có phóng viên đã hỏi: “Em lấy
nhiều thế? Sao em không lấy ước chừng vừa đủ thôi?”. Ngay lập tức, Luyện hỏi lại:
“Nếu anh ở đấy anh có lấy vừa đủ không?”.

Điệu cười thách thức dư luận hay chỉ là một cách hợm mình của Luyện?
Còn nhớ, trong mỗi buổi xét xử, cứ đầu phiên tòa hoặc sau khi buổi xét xử tạm
dừng, Lê Văn Luyện lại được các cảnh sát bảo vệ phiên tòa dẫn giải mau lẹ vào
một phòng riêng để tránh phản ứng dữ dội từ thân nhân bị hại.
Từ trong phòng “lánh chửi” bước ra, nhìn nhóm phóng viên đang chĩa sẵn những ống
kính về phía mình, thỉnh thoảng Luyện lại mỉm cười. Điệu cười ấy như một sự
thách thức dư luận hay chỉ là một cách cười hợm mình rằng ta đây được cả xã hội
biết đến và đã có rất nhiều thanh niên tôn làm đại ca như báo chí đã đưa?
Tuy nhiên dù điệu cười ấy có xuất phát từ điều gì đi chăng nữa thì trong hoàn
cảnh ấy, nỗi đau ấy, tội ác ấy cũng đều thật đáng ghê sợ.