(VTC
News) - Vài ngày qua, sức nóng nhân ái của những tin nhắn offline giúp
một người cha ở Tiền Giang tìm con gái đã "thiêu đốt" mạng internet.
Tin nhắn gửi đường link website nguyenminhchau.com đăng tải thông tin
về cuộc tìm kiếm suốt 15 năm đó được gửi đi dồn dập với một niềm tin và
lời cầu chúc điều kỳ diệu sẽ xảy ra.
Buổi chiều không thể quên
Qua
những dòng thông tin ít ỏi đăng trên trang web này, phóng viên VTC News
đã liên lạc được với anh Nguyễn Minh Châu (SN 1965, ngụ ở Tân Hòa
Thành, huyện Tân Phước (Châu Thành cũ), tỉnh Tiền Giang). Anh Châu cũng
chính là cha của em Nguyễn Thị Trường An (SN 1990), cô bé bị thất lạc.
 |
| Bé An (phải) chụp ảnh cùng một người anh họ lúc còn bé. Ảnh: nguyenminhchau.com |
Đã
15 năm trôi qua, nhưng nhắc về buổi chiều định mệnh ấy, anh Châu không
giấu được sự thảng thốt. Anh kể, đó là một buổi chiều cuối năm 1995,
khi cô con gái nhỏ, đang học lớp mẫu giáo lớn, mang giấy khen học kỳ 1
về khoe với anh. Do bận cùng thợ làm nhà nên anh bảo con cất đi, để cha
xem sau. Cô bé tung tăng vào nhà cất rồi lăng xăng phụ anh
chuyển gạch, mặc dù cô bé chỉ mới 5 tuổi. Một lúc sau, bé Diễm My, chị
em họ trạc tuổi với bé An, cùng một vài cháu ở gần nhà đến rủ An qua nhà hàng xóm, cách đấy khoảng
100m, uống nước dừa. Bé An xin phép anh Châu và anh đồng ý. Không
ngờ đó cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy con.
Khi thấy những cháu khác đã về mà không thấy An và My, anh vẫn đinh ninh con mình đang
chơi bên hàng xóm. Đến tối mịt, tìm gọi con về nhà tắm rửa, ăn cơm, vợ
chồng anh mới hoảng hốt bởi không ai nhìn thấy và biết bé An, bé My đi đâu. Ở
vùng nông thôn dân cư thưa thớt như xã Tân Hòa Thành khi ấy, việc hai đứa trẻ cùng thất lạc là điều rất hiếm khi xảy ra. Thế nhưng, con anh vẫn bặt
vô âm tín.
Suốt những
ngày sau đó, vợ chồng anh bỏ lại tất cả công việc làm ăn để đi tìm con
mà không hay biết rằng, hành trình ấy kéo dài đến tận bây giờ, suốt 16
năm.
1.000 tấm ảnh và cuộc tìm kiếm bằng niềm tin
Bé An lúc
đó là con thứ 2 trong gia đình. Trên bé là anh trai Nguyễn Minh Việt,
SN 1981. Mặc dù là con gái nhưng bé An rất thích chơi với cha. Mẹ bé,
chị Bạch Thị Mỹ Bình, làm nghề buôn bán cho biết, ngay từ khi còn nhỏ,
bé An đã thích được cha tắm rửa, cho ăn và ngủ cùng. Vì thế tình cảm
hai cha con rất khắng khít.
 |
Bé An cùng gia đình khi chưa bị thất lạc. Ảnh: nguyenminhchau.com |
Anh
Châu vốn mồ côi cha từ bé, bao nhiêu tình thương anh đều dành hết cho
các con. Đi đâu, anh cũng cho An theo cùng. Anh kể, bé An có trí nhớ
rất tốt. Từ lúc còn nhỏ xíu, một lần anh chở con bằng xe máy xuống Tiền
Giang chơi, đến ngã ba Trung Lương (đường về cầu Mỹ Thuận), anh chỉ cho
bé đấy là ngã ba Trung Lương. Những lần sau, khi đi đến khu vực này bé
đều nói chính xác. Bé cũng đọc được vanh vách địa chỉ nhà ở, tên cha,
tên mẹ, nên anh bảo khả năng con đi lạc là rất khó xảy ra.
Từ hôm mất
con, vợ chồng anh như người mất hồn. Anh đã đến CA xã Tân Hòa Thành
trình báo. Rồi công an huyện Châu Thành, công an tỉnh Tiền Giang về
điều tra nhưng vẫn không có chút manh mối.
Anh cũng
cho đăng tin tìm con trên đài Truyền hình TP.HCM, kênh HTV7 khi đó,
suốt mấy tháng liền. Nhưng điều anh nhận lại được là những thông tin do
bạn bè, bà con khắp nơi gửi đến. Ai có tin gì về cháu bé trạc tuổi con
anh thất lạc, báo cho anh, dù là ở đâu anh khăn gói lên đường đi tìm.
Nhìn tình cảnh anh, họ hàng hai bên nội, ngoại cũng không cầm lòng được
và lao vào cuộc tìm kiếm với anh.
Anh kể, hầu
hết các tỉnh miền Đông Nam bộ từ Định Quán (Đồng Nai), Bình Dương đến
TP.HCM… nghe ở đâu có tin là anh đi. Xa nhất là cuộc tìm kiếm trên đất Campuchia. Cũng từ một thông tin cho biết, con gái anh có thể bị bán sang Campuchia, anh lại nhất quyết lên đường. Nhưng lúc này, thấy anh quá nôn nóng
và suy sụp, người anh rể nhận nhiệm vụ đi thay. Mang theo ảnh bé An và
phim chụp, người anh rể đã dán ảnh An khắp nơi để tìm kiếm. Hết ảnh
mang theo thì lấy phim ra rửa. Tổng cộng, đã có gần 1.000 tấm ảnh bé An
được anh rể rửa và sử dụng trong cuộc truy tìm lần đó.
Tiếp tục hy vọng...
Khi con gái
vẫn bặt vô âm tín thì nỗi đau khác lại ập đến. Người anh Nguyễn Minh
Việt đến tuổi nhập ngũ. Vừa tham gia huấn luyện được 1 năm thì phát
hiện bị nhức xương chân. Đưa con đến Trung tâm Chấn thương chỉnh hình
TP.HCM khám, vợ chồng anh như “chết đứng” khi bác sỹ ở đây bảo con anh
bị ung thư xương. Mặc dù đã cắt cụt 1 chân để tránh di căn nhưng cũng
không qua khỏi. Việt đã mất sau đó.
Hiện, anh
chị có thêm 3 cô con gái nữa là Nguyễn Kim Chi (SN 1995), Nguyễn Ngọc
Minh Châu (1999), Nguyễn Châu Bảo Ngọc (2002). Cả 3 đang đi học tại địa
phương.
 |
Ảnh chụp màn hình trang web nguyenminhchau.com vào đầu chiều nay, 22/1/2010.
|
Tuy
nhiên, nỗi đau mất đứa con gái lớn vẫn luôn khiến anh day dứt.
Anh cho biết, ngay thời điểm 1995, anh đã tiêu tốn gần 60 triệu đồng
cho những cuộc tìm kiếm (vàng lúc đấy chỉ vài trăm nghìn đồng/1 chỉ).
Song, anh cho rằng tiền không phải tất cả, quan trọng là niềm tin. Chỉ
cần còn niềm tin, còn sức khỏe thì anh vẫn tiếp tục tìm.
Mặc dù đã
có rất nhiều người khuyên anh nên từ bỏ hy vọng, vì đã quá lâu rồi,
nhưng anh không nản lòng. Gần đây nhất, anh đã gửi hồ sơ về chương
trình “Như chưa hề có cuộc chia ly” của Đài Truyền hình Việt Nam kênh
VTV1, nhưng do hồ sơ đăng ký rất đông, để xét đến trường hợp của anh
phải chờ một thời gian nữa.
Nhận thấy
quyết tâm lớn của anh, mới đây người cháu ruột là Trương Hoàng Thái, kỹ
sư CNTT đang làm tại Công ty Cổ phần Tin Học Viễn Đông, QQ10, Ba Vì,
phường 15, quận 10 đã giúp anh lập một website đăng tải thông tin tìm
kiếm. Chỉ trong vòng 2 tuần, kể từ khi đường link trang web tìm kiếm
được Thái đăng trên website công ty và chia sẻ với bạn bè qua YM, thông
tin về cuộc tìm con của anh Nguyễn Minh Châu nhanh chóng lan truyền
trong cộng đồng mạng.
Lâm Viên
|
Độc giả VTC News chia sẻ với anh Châu
Hy vọng đi là đến
Thúy Hằng, thuyhangdspl@yahoo.com
Tôi đã nghe nhiều lần một triết lý. Đó là "Hãy cứ đi là đến". Tôi hy vọng, anh Châu sẽ vững tin với hành trình của mình. Có thể còn dài nhưng hoàn toàn xứng đáng.
Mong Đài Truyền hình Việt Nam hãy ưu tiên
Hiệp Sinh, trangvaitron@gmail.com
Tôi đọc trong bài thấy có chỗ anh Châu kể anh đã nộp hồ sơ đến Đài Truyền hình Việt Nam mà chưa đến lượt. Tôi mong nhà Đài hãy ưu tiên một chút để phát sớm chương trình về gia đình anh. Tôi biết, anh sẽ kiên nhẫn đợi, nhưng chúng tôi mong sớm được chứng kiến ngày đoàn tụ của gia đình anh. Chúc gia đình anh mạnh khỏe và sớm đoàn viên.
Mong điều kỳ diệu
Phương Thu, phamphuongthu289@gmail.com
Mong rằng "Điều kì diệu" sẽ xảy ra với gia đình anh.
Chúc gia đình anh sớm đoàn tụ
Ha Tuan Phong, hoangyeuhp@yahoo.com, khu phố 4 thị trấn An Dương, Hải Phòng
Tôi thật sự cảm động. Chúc gia đình anh sớm được đoàn tụ.
Nội dung cần phải nhiều hơn
Bùi Văn Tám, muinai@yahoo.com.vn, KDL Mũi Nai, Hà Tiên, Kiên Giang
Mấy ngày nay mình nhận rất nhiều tin nhắn offline. Thật sự lúc đầu mình cũng "nghi ngờ" đôi chút (vì có lẽ đây là lần đầu tiên mình gặp trường hợp này). Nhưng báo chí đã vào cuộc mình cảm thấy không còn nghi ngờ nữa.
Tuy nhiên, mình có góp ý nhỏ là nên đăng tải nhiều thông tin hơn nữa trên http://nguyenminhchau.com. Vì hiện nay, thông tin trên website ấy thật quá ít so với khát vọng tìm lại được con mình.
Cảm thông
Hồ Nhật Hoàng, nhathoang0000@gmai.com, Nghệ An
Mình cũng đã Post rất nhiều bài viết trên nhiều diễn đàn. Ngay ở trên diễn đàn Zooz của VTC mình cũng đã Post một vài bài nhưng đang tiếng không được quan tâm nhiều và cũng không được Mod cho phép để ở Topic đông người đọc.
Chú hãy cố lên
tructhanh, sao_bang2301@yahoo.com
Chú ơi, chú hãy cố lên. Cháu chúc gia đình chú sớm đoàn tụ.
Hy vọng!
Lê Tam Dương, kjrara@yahoo.com
Hy Vọng, cuộc sống mà cháu chán nhất là phải đợi một điều gì đó đến với mình,mà mình không kiểm soát được!
Nhưng mà chú ơi,cuộc sống ko thể thiếu Hy Vọng được, nếu ko có Hy Vọng thì chẳng còn là cuộc sống nữa! Cháu chúc gia đình chú sớm được đoàn tụ! Mọi người hãy chung tay vì cuộc sống tốt đẹp hơn!
Thông cảm với nỗi đau của người cha người mẹ mất con
Nguyễn Quốc Dũng, quocdungphudien@gmail.com
Được biết anh Châu mất con tôi hết sức xúc động và cảm thông cho nỗi đau trong tâm cảm của vợ chồng anh Châu !Tôi vẫn mong một điều kì diệu sẽ đến với gia đình anh Châu là anh chị sẽ gặp lại con sau bao tháng ngày xa cách. Mong rằng mỗi người trên khắp đất nước Việt Nam chia sẽ nỗi niềm đau khổ của gia đình anh Châu , có biết thông tin gì về cháu An hãy báo ngay với chính quyền và gia đình anh Châu .....để gia đình họ được trùng phùng ...Hãy tiếp tục hi vọng đi anh Châu !!!
Lời động viên của bạn đọc
Đỗ Hoàng Sơn, dohoangson1064@gmail.com
Rất cảm thông với nỗi khố tâm của anh. Tấm lòng người cha đối với con của anh nhất định sẽ được nhiều người đồng cảm và giúp đỡ tìm cháu.
Niềm tin và hạnh phúc!
hoangnd88@gmail.com
Niềm tin là mãi mãi. Mong sao gia đình chú sẽ tìm được niềm vui trong một ngày gần nhất.
Tôi nghĩ Đài Truyền hình nên ưu tiên giúp anh Châu
hung_hitech@yahoo.com
Tôi mong rằng anh sẽ sớm gặp lại con gái của mình .Và tôi nghĩ đài truyền hình nên giúp anh Châu .
Năm mới sắp đến. Cháu tin gia đình chú sẽ được đoàn tụ
xuandat_0109pro@yahoo.com
Cháu mong chú sức khỏe luôn dồi dào. Là con, không ai vui khi nhìn thấy cha già yếu sau bao năm xa cách. Chú và gia đình chuẩn bị đón e trở về trong dịp tết Kỷ Sửu này nhé.
Xin được chia sẻ niềm vui đó ngay từ bây giờ với chú cùng gia đình!
Đừng bao giờ đánh mất hi vọng
Dương Văn Lịch, dglich.hua@gmail.com
Hi vọng và niềm tin sẽ giúp chúng ta tiếp tục đi tới điều mơ ước. Cháu tin rằng chú sẽ sớm tìm được con gái của mình, mọi người luôn ủng hộ và giúp đỡ chú. Các bạn đọc giả nếu có tin thì hãy thông báo sớm cho gia đình chú Châu ha.
Chúc anh mau tìm được con gái!
Thanh Hà, thanhha3083@gmail.com
Sau khi đọc xong câu chuyện của anh tôi chỉ mong gia đình của anh được sớm đoàn tụ.
Chúc Chú sớm tìm được An
Trần Nguyễn, trannguyen.sp@gmail.com
Khi đọc xong những dòng tin này, con không biết nói gì hơn là chia buồn cùng Chú, và chúc Chú cùng Gia Đình sẽ sớm tìm được An!!!
Đừng bao giờ bỏ cuộc nha chú!
Trần Minh Tâm, chotleteiu@yahoo.com
Cháu đã từng hi vọng...và đã từng có được thứ mà cháu hằng mong ước tưởng chừng không thể có...chú đã đặt niềm tin 16 năm rồi...sẽ thành công thôi...phải thành công mà..cố lên nghe chú...cháu sẽ lên website tư vấn cho chú một cách!
* Tiếp tục cập nhật