Thứ Ba, ngày 22 tháng 5 năm 2012

Nhà thơ Hữu Thỉnh trả lời về một nghi án văn chương

Tại buổi giao lưu kỷ niệm 50 năm Hội Nhà văn VN diễn ra tại Đại học Sư phạm Hà Nội, có sự tham dự của nhà thơ - Chủ tịch Hội, Nguyễn Hữu Thỉnh, một bạn đọc đã đặt câu hỏi:

- Thưa, gần đây trên mạng Internet có một số ý kiến xung  quanh bài thơ  “Hỏi ” của nhà thơ. Có người cho rằng “Hỏi ” giống một bài thơ của nữ thi sĩ người Đức. Xin ông cho biết về sự việc này ?

Nghe câu hỏi này, nhà thơ Hữu Thỉnh bỗng bật lên như ngồi trên ghế nóng:

Nhà thơ Hữu Thỉnh (Ảnh: Nguyễn Đình Toán)

- Trước khi trả lời, tôi muốn biết ai là người ra câu hỏi này thế ?

Mọi ánh mắt đều dõi một vòng quanh hội trường. Không khí bỗng lặng phắc. Không có cánh tay nào giơ lên.

Hỏi

  • Hữu Thỉnh 

- Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau.
Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau.
Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau làm nên những chân trời.
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?

Thượng đế đã làm ra mặt trời

  • Christa Reinig

Tôi gọi gió
Gió hãy trả lời tôi
Gió nói :
- Tôi ở bên em.
Tôi gọi mặt trời
Mặt trời hãy trả lời tôi
Mặt trời nói:
- Tôi ở bên em.
Tôi gọi các vì sao
Xin hãy trả lời tôi
Các vì sao nói :
- Chúng tôi ở bên em.
Tôi gọi con người
Xin hãy trả lời tôi
Tôi gọi - và im lặng
Không ai trả lời tôi.

(Quang Chiến dịch)

(Tạp chí Văn học Nước ngoài, số 6/2002)

Nhà thơ Hữu Thỉnh đảo mắt nhìn quanh, cố tìm ra một cánh tay thẳng thắn giơ lên. Không có. Rồi ông mỉm cười :

- Cám ơn bạn nào đã đưa ra câu hỏi này, nhưng vì tế nhị đã giấu tên. Một câu hỏi thẳng thắn và rất quan trọng đối với tôi. Xin thú thật là, mấy tháng nay, và cho đến bây giờ tôi vẫn như mang một cái án trên mình.

Tôi bị người ta khép vào tội đạo thơ, tội ăn cắp mà không biết thanh minh với ai, kêu cầu với ai. Nhân đây, tại một diễn đàn văn chương, xin được trình bày:

Tôi làm bài thơ này cách đây hơn mười năm. Làm rất nhanh, chỉ trong vài mươi phút. Tôi còn nhớ khi đó, tôi vừa trải qua một cuộc tâm sự với nhà thơ Phạm Tiến Duật, bạn tôi, đang ngồi đây.

Hôm đó, chúng tôi ngồi với nhau gần một buổi chiều. Khi anh Duật về, tôi liền nảy ra một tứ thơ. Và viết liền một mạch cho đến dấu chấm câu cuối cùng.

Bài thơ “Hỏi” được in ngay sau đó ít lâu. Năm 2002, tôi có đọc bài thơ “Thượng đế làm ra mặt trời” của nhà thơ người Đức được dịch và in trên Tạp chí Văn học nước ngoài.

Lần đầu tiên tôi được  đọc bài thơ này. Vì tôi đâu có biết tiếng Đức. Về ngoại ngữ, tôi không thạo một thứ tiếng nào, tiếng Đức càng mù tịt. Trước đó, tôi hoàn toàn không biết có bài thơ ấy và tác giả người Đức ấy.

Trong các bài báo đăng trên mạng vừa rồi, có người lại bảo, bài thơ này đã được dịch ra tiếng Việt và in tại Sài Gòn trước năm 1975. Tức là người ta muốn gán cho tôi đã ăn cắp từ bản dịch tiếng Việt đó.

Thế thì tôi có cãi đằng trời. Nhưng xin thưa, cho tới giờ vẫn không có ai cho tôi và tất cả mọi người ngồi đây được thấy bài thơ đã dịch và in ở Sài Gòn ấy cả...

Câu chuyện đạo thơ mà người ta dựng lên ấy, biết thanh minh thế nào... Trời ơi ! Chỉ có người viết ra nó mới biết được thôi...

11/4/2007

Ngọc Phượng (trích theo Tiền Phong) 

Chia sẻ:  

Các bài đã đăng