Gần đây, xung quanh chuyện ăn, ở, học, chơi và hưởng thụ của các thiếu gia, có bao chuyện để bàn. Họ "xài" đồ "xịn", "độc" nhất và phần lớn là hàng hiệu để khẳng định cho style - phong cách chơi của mình, một phần hàm ý sự quảng cáo cho bố mẹ đại gia của họ.
Một bộ quần áo họ mặc trên người, bằng thu nhập cả năm của cả chục hộ nghèo ở miền núi. Hoặc, mỗi lần đi làm đẹp ở châu Âu bằng tổng thu nhập của... một huyện vùng cao...
Bất ngờ với câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP
Tại các thành phố lớn như: Hà Nội, Hải Phòng, TP. Hồ Chí Minh... có hẳn
những câu lạc bộ thiếu gia. Nói là câu lạc bộ cho oách, chứ thực tế, đó
là một nhóm thiếu gia "hợp cạ" chơi với nhau. Theo giới thiệu của Hoàng
Oanh thì Oanh là thành viên của câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP. Tức
là không còn câu lạc bộ thiếu gia nào Pro (đẳng cấp - PV), "xịn" hơn thế
nữa.
![]() |
| Đây là thứ "thần dược"... ma tuý đá, được mệnh danh “chữa bách bệnh cho thiếu gia” |
Oanh cho biết: Là thành viên của VIP & VIP cực khó, phải hội tụ
nhiều yếu tố. Quan trọng nhất là danh tiếng của "ông bô, bà mế" tới đâu
trong thương trường và xã hội. Thực lực của "ông bô, bà mế" ra sao? Phải
có xe ô tô "triệu đô" trở lên. Trong túi không được có tiền Việt, chỉ
tiêu bằng ngoại tệ. Đồ mặc trên người phải là hàng hiệu nổi tiếng thế
giới. Nếu là nữ thì giày, dép, túi xách, nhẫn, dây chuyền... phải hàng
châu Âu, Mỹ, Nhật hoặc những thương hiệu "đã được khẳng định" ở Trung
Đông chứ hàng châu á thường thì không được duyệt. Các thiếu gia phải
dùng điện thoại Vertu, nếu không có Vertu thì cũng là iPad "xịn", Nokia
gắn kim cương... Tóm lại, rất nhiều "điều kiện".
Vì thế, câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP chỉ có chưa đến 20 thành
viên, "phủ sóng" rộng cả nước. Một cuộc điện thoại, 2 tiếng sau, thiếu
gia có thể từ TP. Hồ Chí Minh sẽ có mặt ngay ở Nội Bài (Hà Nội) hoặc
ngược lại - một điều kiện Pro gần như là luật bất thành văn trong câu
lạc bộ.
Oanh cho biết: "Phương châm hoạt động" của nhóm là phải "độc", "lạ" và
đẳng cấp từ ăn, ở, chơi cho đến học. Trong số 19 thành viên câu lạc bộ
VIP & VIP có đến 18 thành viên từng theo học các trường đại học danh
tiếng ở Anh, Mỹ, Pháp, Đức, Nga, Canada...".
Tôi tò mò: "Thế thì giỏi lắm nhỉ, gọi là siêu thiếu gia được đấy!". Oanh
cười lớn: "Cô đùa cháu đấy à, hay định nhạo báng bọn cháu đấy? Đăng ký
đi du học cho oai, chứ có nạp được tý gì vào đầu đâu. Sang đó, cả bọn
toàn chơi. Đặc thù của đa số đại học nước ngoài là đăng ký học thoải
mái, đóng tiền vào là được đi học. Nhưng học để thi, để kiếm bằng thì
với bạn cháu gần như đánh đố. Một số môn, họ cấp chứng chỉ là đã học
xong chương trình học. Thế là tốt lắm rồi. Có đứa nào chịu học từ đầu
đến cuối đâu. Cầm chứng chỉ viết bằng tiếng Anh về, lừa được khối người,
trong đó có cả "ông bô, bà mế".
Kinh hãi với những ngón chơi
Đức Bình thuộc nhóm thiếu gia đẳng cấp thường thường bậc trung ở Hà thành kể: "Thiếu gia nào cũng biết dùng ma túy tổng hợp.
Đó là cách hưởng thụ mà giới thiếu gia trẻ cho là đẳng cấp nhất hiện
nay. Bây giờ chuyển sang ma tuý đá. Vì, một số thiếu gia tìm hiểu hay
nghe ở đâu đấy, nói rằng: Dùng ma tuý đá “đỡ hại người hơn” và khó bị
phát hiện ra là kẻ nghiện ma tuý. Thiếu gia "sính" ma tuý đá cũng vì lý
do khác nữa là "sống bầy đàn" dễ hơn. Mỗi năm, thiếu gia phải xuất ngoại
ít nhất 5 - 7 lần đi du lịch, đi chơi ở trời âu, Mỹ mới là đẳng cấp. Có
thiếu gia, khi đi còn được phụ huynh cho mang theo người giúp việc để
chăm sóc nhằm đảm bảo “điều độ” trong ăn, ngủ, chơi cho thiếu gia".
Cá độ bóng đá, lô đề cũng là "nghề" mà thiếu gia yêu thích. Mấy "môn
thể thao" tiêu tiền này giúp thiếu gia có thêm “mối quan hệ xã hội” rộng
rãi. Thiếu gia An Đức ở Sài thành, vứt hẳn 1 con Camry nhập nguyên
chiếc 3.0, đời chót cho một trận độ là chuyện thường. Một ngày nếu không
vứt vài nghìn điểm lô thì không phải là thiếu gia. Một điểm lô là
23.000 đồng, vài nghìn điểm sẽ là bao nhiêu? Nếu thiếu gia "kết" con đề
nào thì "bạch thủ" từ 10.000 USD trở lên chứ không bao giờ thèm chơi cò
con. Bình hưởng ứng: "Đã chơi là không được tiếc. Mà đã thắng, đã trúng
thì phải "đậm" chứ vài chục triệu thì nhằm nhò gì so với số tiền đã bỏ
ra".
Hoàng Oanh "tố" một số thiếu gia trong câu lạc bộ "cố ý chơi trội" bằng
việc đi nước ngoài, toàn tách đoàn ra để "đánh quả lẻ". Tôi hỏi: "Đánh
quả lẻ như thế nào?". Oanh bảo: "Cô không biết thật à? Bọn nó tách ra
rồi đi vào "nhà đèn", "nhà thổ" chơi gái đấy. Vào đấy, tốn vài chục
nghìn USD/lần chứ chẳng chơi. Về nhà, cặp với một em, xinh như mộng,
chơi đến chán cũng chỉ đến từng đó thôi".
Giọng Oanh có vẻ trách móc và tiếc rẻ. Nghe đến đó, Trọng Tiến (một
thiếu gia "xịn" ở Hải Phòng, mới 20 tuổi) bày tỏ quan điểm theo kiểu
từng trải tình trường, rằng: "Đi châu Âu, châu Mỹ, châu Úc mà không nếm
mùi vị "chị em" bên đó thì phí lắm. Mang tiếng là "nhà thổ" nhưng họ
chuyên nghiệp vô cùng. Gái ở đó rất "dạn" nên "yêu" cũng khoái và sung
hơn...". Tôi nghe xong, chuyển từ choáng sang thất kinh và không thể tin
đó là lời của tụi trẻ chỉ mười mấy đôi mươi tuổi.
Oanh thừa nhận: "Tại nhà hàng sang trọng nào ở Hải Phòng, Hà Nội, TP. Hồ
Chí Minh, câu lạc bộ thiếu gia VIP & VIP cũng có thẻ gửi rượu. Chỉ
cần một cuộc điện thoại là được phục vụ như ý, thậm chí là trên cả tuyệt
vời. Có người gắp thức ăn cho vào bát và nếu thích, nhân viên còn bón
vào miệng cho luôn. Đồ ăn toàn là đặc sản. Bát riêu cua đồng mà thực đơn
tính tiền ghi 1,5 triệu đồng. Nhà hàng bảo, cua đồng ở vùng nổi tiếng,
lại trái mùa... Họ nói thì biết thế chứ chúng cháu có đi chợ bao giờ đâu
mà biết đúng hay sai...".
Rất nhiều chuyện nhỏ to, ngoài lề chán chê, tôi mới hỏi Tiến, Bình,
Oanh...: "Tiêu tiền như thế không thấy xót à?". Cả ba cùng đồng thanh:
"Có ai lấy trộm của mình đâu mà tiếc, mà xót. Mình tiêu cho mình mà cô?
Tiêu tiền, được phục vụ, được ăn, được chơi thì sướng chứ xót gì?".
"Thế
cha mẹ không cho nữa thì lấy đâu ra để tiêu?". Oanh khẳng định: “Cháu
có nhiều cổ phần ở công ty lắm, hàng tháng, họ chuyển cổ tức vào thẻ,
tha hồ tiêu. Cháu có phải xin bố mẹ đâu? Bố mẹ cháu không thể "đổ" (phá
sản-PV) được. Nếu thế, bố mẹ cháu chết trước à?". Bình và Tiến thì bình
thản hơn: "Biết đến đâu, hay đến đó cô ạ. Bây giờ có tiền thì cứ chơi
đi, khi nào không có tính sau”. Kể ra, Oanh nói cũng có lý, “nếu bố mẹ
chúng cháu mà "sụp" thì nhiều người khốn khổ theo chứ không riêng gì gia
đình bọn cháu".
Chia tay với những "thiếu gia đẳng cấp", tôi thấy đầu quay cuồng bởi lối
suy nghĩ sống thực dụng, sống chỉ để đòi hỏi và hưởng thụ của một bộ
phận thanh niên con nhà giàu. Giá như những số tiền dùng chỉ để chơi bời
đó, họ dùng vào những việc nghĩa thì tốt biết mấy?
Theo Người đưa tin